[{"data":1,"prerenderedAt":1306},["ShallowReactive",2],{"post-count":3,"blog":4},9,[5,292,387,439,1228],{"id":6,"title":7,"body":8,"date":279,"description":18,"dictionary":280,"draft":280,"excerpt":281,"extension":282,"image":283,"meta":284,"navigation":285,"path":286,"seo":287,"stem":288,"tags":289,"__hash__":291},"blog\u002Fblog\u002Fgame\u002Fvirche.md","终远的威尔修 攻略记录",{"type":9,"value":10,"toc":255},"minimark",[11,15,19,23,26,29,32,35,38,41,44,47,50,53,56,59,62,65,68,71,74,77,80,83,86,89,92,95,98,101,106,109,112,115,119,122,125,128,131,134,137,140,143,146,149,152,155,158,161,164,167,170,173,176,179,182,185,188,191,194,197,200,203,206,209,212,215,218,221,224,227,230,233,236,239,242,245,248,250,253],[12,13,7],"h1",{"id":14},"终远的威尔修-攻略记录",[16,17,18],"p",{},"3\u002F17开始打，3\u002F18打完共通线。",[20,21,22],"h2",{"id":22},"瑟蕾思",[16,24,25],{},"女主，17岁一般人类。身边发生了太多非自然的死亡，被当作死神的化身而被排挤。\n最严重的一次是7年前的火灾。当时瑟蕾思被收容在全国最好的孤儿院里，这场火灾导致了除她以外的所有人丧生，而她本人则被不知为何出现在现场的伊孚救下（当时并不知道身份）。",[16,27,28],{},"走投无路的瑟蕾思最终被莎乐美收容，但其他小孩仍恐惧和排斥她。\n瑟蕾思无意撞见大量死亡事件的现场，所有人都怀疑是她做的，连她自己也不敢否认。",[16,30,31],{},"孤儿院里年龄仅次于她的13岁小孩因此拿着奇怪的药品试图给她投毒，被正好来向瑟蕾思听取事件经过的阿道夫等人撞见，慌张之下弄洒药品，发生了爆炸。\n伊孚为了保护瑟蕾思被炸到不省人事，瑟蕾思以为是自己把他害死了，在极度自责跑到彼岸花田试图自杀，被突然出现的安库阻止。",[20,33,34],{"id":34},"马蒂斯",[16,36,37],{},"17岁一般人类，外表是小男孩，很可爱，但力气很大。\n是克洛德家族的继承人。克洛德一族以出版业为生，先祖从漂流者那里继承了学问四书中的《翻译学》，能够理解任何语言，是整个国家唯一有翻译能力的，目前从海中漂流过来的外国书籍都由马蒂斯翻译。\n父母和哥哥都已经去世，和管家琴二人生活在富人区的巨大宅邸里，完全没有金钱观念。\n社恐，认生，初次见面话都说不利落。\n为了给被处刑人杀害的哥哥报仇而协助主角调查事件，最终目的是亲手杀死仇人。",[16,39,40],{},"行事莽撞，在仇人面前控制不住自己动手，差点被反杀，被瑟蕾思救下。\n后来反思自己的行为，并对给其他人添了麻烦而感到自责。\n针对处刑人的作战准备时期要求义警队的两位给自己训练，战斗能力有所提高。",[16,42,43],{},"追杀处刑人时上大分，飙车把处刑人撞飞，并靠投掷匕首重创处刑人。\n开车特别猛，似乎是坐上驾驶席就性情大变的类型。",[16,45,46],{},"共通线结束时，因处刑人被灭口，自己失去了目标而萎靡不振，变成家里蹲。",[16,48,49],{},"3\u002F18进入个人线。",[16,51,52],{},"莎乐美的孤儿院的仓库因暴风雨毁坏，马蒂斯的管家琴提出由克洛德家出钱新建仓库，作为代价，请求瑟蕾思去克洛德家当女仆，目的是为了解决变成家里蹲的马蒂斯的情绪问题。",[16,54,55],{},"瑟蕾思看到马蒂斯在写小说，于是提出和他一起写，两人关系逐渐升温。马蒂斯向瑟蕾思讲述他的过去。马蒂斯小时候被父母虐待，被监禁在小黑屋里，只有哥哥一直站在他这边。哥哥会自己写以兄弟两人为主角的冒险小说给马蒂斯看，这成为了他喜欢小说的契机。",[16,57,58],{},"瑟蕾思在市场买东西，遇到载着妲尤和席安的车差点撞上带着马蒂斯一起出来买东西的琴。琴女朋友的照片掉下来被席安看到，席安说了一堆刻薄而又意味深的话，似乎对琴的女朋友和他本人都很不满。",[16,60,61],{},"阿道夫和伊孚来到马蒂斯家询问关于娼妓失踪的事件。原来这一系列事件是和处刑人杀人事件同时发生的，马蒂斯和琴知道，但以为是处刑人干的，怕影响瑟蕾思心情就没在她面前说。然而处刑人已死，这个事件却仍在发生，大家认为犯人另有其人。",[16,63,64],{},"为了保护瑟蕾思，马蒂斯送她回孤儿院。路上二人遭遇处刑人杀害娼妓的现场。马蒂斯复仇之火再燃，发誓要亲手杀了处刑人。\n瑟蕾思试图阻止他，但马蒂斯此刻性情大变，甚至对瑟蕾思恶语相向，随后一直没有回家。",[16,66,67],{},"瑟蕾思在马蒂斯房间里等他回来，终于遇到了回家拿备用小刀的马蒂斯。他还是被复仇冲昏头脑的样子，甚至随意践踏自己写的小说原稿。瑟蕾思拼命说服他，唤醒了他原本的人格。马蒂斯由于精神失常发烧，对照顾他的瑟蕾思说出了表白的话，但瑟蕾思没有马上理解他的意思。",[16,69,70],{},"马蒂斯认为自己无法放弃复仇，还会变得奇怪，于是说要把未完成的小说连同他的心意一起托付给瑟蕾思。瑟蕾思担心他受到伤害，但也决定尊重他的想法，提出二人分头调查，希望能赶在马蒂斯之前解决掉处刑人。",[16,72,73],{},"瑟蕾思在和琴谈话时，发现琴提到他的恋人时有些不对劲，追问后得知琴的恋人叫作罗莎莉，已经去世，这件事没有告诉马蒂斯。",[16,75,76],{},"瑟蕾思和其他人合作调查，得知声称能带娼妓去往国外的运送人的传闻。瑟蕾思主动当诱饵前往海边，撞见以同样目的出现在现场的女装马蒂斯（姐妹你好香）和卡普希诺医生。处刑人没有出现，诱饵计划失败。",[16,78,79],{},"瑟蕾思回到孤儿院，莎乐美说她和克洛德夫妇关系很好，克洛德夫人生前也喜欢写小说，还送了一本给她。瑟蕾思回房间先读了马蒂斯的小说，最后一段女主角的名字被改成瑟蕾思，表达了他对她的心意。瑟蕾思又看了克洛德夫人的小说，惊奇地发现除了告白片段以外，两本小说的内容完全一致。",[16,81,82],{},"瑟蕾思等人前往研究院找席安问处刑人为什么会复活的事情，遇见市民在研究院门口聚集，得知研究院的记忆资料失窃。席安表示记忆数据并无法查看，对一般人来说是没有价值的，但有唯一一种能够植入他人记忆的方法，那就是把他人的记忆下载到受精卵里进行“胎教”。席安还让瑟蕾斯给琴带话，让他归还相机，说那个相机是研究院的失窃物品。",[16,84,85],{},"此时传来处刑人再次作案的消息，之前被杀娼妓的弟弟追着处刑人去了，瑟蕾思为了保护他也追了上去，却见到正在和处刑人战斗的马蒂斯。马蒂斯质问他为什么杀了他的哥哥卡缪，处刑人表现出动摇，说自己从来没有杀过克洛德家的人。马蒂斯趁机伤到处刑人，处刑人逃走。",[16,87,88],{},"马蒂斯身体不适晕倒，瑟蕾思呼救，路过的娼妓知道卡缪，并提到卡缪的妻子叫罗莎莉，这正是琴女友的名字。瑟蕾思感到不对劲，继续追问，娼妓却表示克洛德家从来就没有什么叫琴的管家，卡缪是独生子，并没有什么弟弟。",[16,90,91],{},"幕后黑手琴出场，把马蒂斯和瑟蕾思二人强制带到了克洛德宅邸地下的实验室，自己揭开真相。原来他其实就是卡缪·克洛德，克洛德夫妇的独生子。他原本是个成天嫖娼度日的纨绔子弟，直到遇见娼妓罗莎莉。在他坚持不懈的追求下，二人坠入爱河。二人因为不想失去恋爱感情而拒绝成为再生之人，也就没有备份。怀孕的罗莎莉被嫉妒她的娼妓连同腹中的孩子一起残忍杀害，卡缪因此疯狂，决定不择手段复活罗莎莉。",[16,93,94],{},"在研究院神秘人的协助下，卡缪窃取了记忆数据，并掌握了一些关于再生之人的技术。他在宅邸地下建造了实验室，同时散布运送人的谣言以引诱娼妓，将她们杀害后获取受精卵，进行记忆植入的实验，目的是为了让罗莎莉可以带着对他的恋爱感情复活。",[16,96,97],{},"实验唯一培养成功的人造人就是马蒂斯，他其实被制造出来只过了一年多。马蒂斯的记忆其实是其他很多人记忆混合在一起的产物。哥哥被杀的记忆属于之前遇到的一个路人，被父母关小黑屋虐待的记忆属于以前孤儿院收养的一个孩子，而写小说的记忆则属于克洛德夫人。",[16,99,100],{},"卡缪因为马蒂斯对瑟蕾思产生恋爱感情而非常兴奋，认为实验要成功了。他决定每天给马蒂斯植入不同人的记忆，测试他能不能重新爱上瑟蕾思。马蒂斯希望瑟蕾思离开他，他无法确定自己的对瑟蕾思的爱是不是真实的，因为他在看到瑟蕾斯时，总能隐约看到同样有着金色头发的罗莎莉的幻影，这是卡缪的记忆。然而瑟蕾思决定相信他。",[102,103,105],"h3",{"id":104},"绝望结局爱与恨的故事","绝望结局：爱与恨的故事",[16,107,108],{},"3\u002F23",[16,110,111],{},"瑟蕾思不管马蒂斯被植入什么人格，遭到怎样过分的对待，都坚持相信他，总能在一天结束时让他说出“我爱你”。卡缪见状对他们心生嫉妒，决定对他们进行最后的实验。",[16,113,114],{},"马蒂斯被植入杀人狂的人格，差点把瑟蕾思杀了。在最后关头马蒂斯似乎清醒了过来，意识到瑟蕾思是“重要的人”。然而马蒂斯其实是被卡缪的人格夺舍了，把瑟蕾思当成了罗莎莉。瑟蕾思试图让他叫自己真正的名字，然而没有成功。二人就这样生活在一起并结婚，瑟蕾思只能永远扮演罗莎莉和有着马蒂斯外表的卡缪演绎着扭曲的关系。",[102,116,118],{"id":117},"绝望结局运送人们","绝望结局：运送人们",[16,120,121],{},"3\u002F24",[16,123,124],{},"马蒂斯制造机会让瑟蕾思逃跑，然而宅邸门窗都上了锁，瑟蕾思被卡缪捉住。卡缪杀了瑟蕾思，把她的尸体装在和罗莎莉尸体一样的容器里，放在实验室里给罗莎莉作伴，让马蒂斯变成和自己同样的立场。",[16,126,127],{},"卡缪提出让马蒂斯和自己一起做运送人，马蒂斯在恍惚之中同意，从此运送人的传说从一个人变成了两个人。",[102,129,130],{"id":130},"救赎结局",[16,132,133],{},"4\u002F1",[16,135,136],{},"马蒂斯恢复理智，卡缪判断实验失败，实验室被援助者炸毁。卡缪与马蒂斯和解，让瑟蕾思和马蒂斯离开，自己则与罗莎莉的尸体一起埋葬在实验室的废墟里，临终前回忆起马蒂斯本来是要给二人孩子取的名字。马蒂斯的生命只剩下最后几个小时，瑟蕾思接受现实并打算与他共渡最后的时光，所幸卡缪在最后关头把所有研究资料都送给了席安，让马蒂斯得以以再生之人的身份重获新生。再生的马蒂斯失去了大部分记忆，但仍然对已经不记得名字的瑟蕾思一见钟情，二人终于再次走到了一起。",[20,138,139],{"id":139},"璐卡",[16,141,142],{},"22岁一般人类，从事教师工作，到不同的孤儿院给小孩讲课，也是瑟蕾思的老师。力气很大，时而做出离谱的事情，但总是糊弄说是别人做的。在共通线里，阿道夫和伊孚对战处刑人受伤之后，璐卡介绍二人去了卡普希诺的医院，得知卡普希诺是反再生之人的教团的现任教主，比较温和，与制造再生之人的研究院互不干涉。",[16,144,145],{},"3\u002F24进入个人线。\n以璐卡的过去开头，他背着生病的妹妹四处求医被拒，最后是卡普希诺收治了他们。",[16,147,148],{},"瑟蕾思在孤儿院与璐卡喝茶，璐卡诅咒发作咳血。瑟蕾思担心他23岁大限将近，不知道有没有家人可以照顾璐卡，打算之后问问。",[16,150,151],{},"瑟蕾思回想起安库说的“一切都没有结束”，想通过调查处刑人身份揭露真相。她来到平民区的教会，见到正在祈祷的璐卡，与璐卡谈及此事。璐卡提议让瑟蕾思当他的助教，以便跟他去不同的孤儿院打听处刑人的过去。",[16,153,154],{},"璐卡带瑟蕾思去了自己家，并带她体验工作，一切还算顺利。在一家孤儿院，有孩子父亲再生化后跑来要孩子，孩子说父亲以前为了赚再生的钱虐待他，父亲则表示再生化后已经改过自新。争执中小孩父亲举起花瓶，被赶来的璐卡拦下。小孩说父亲只是把虐待他的过去当作记录，不像原来那样有真的罪恶感，拒绝再和父亲往来。瑟蕾思和小孩们都意识到再生化可能无法继承原本的感情，不管是好的方面还是坏的方面，有些小孩表示不想成为再生之人并对教团感兴趣。",[16,156,157],{},"璐卡带瑟蕾思去医院探望他的妹妹娜迪雅。瑟蕾思之前在医院与她有过一面之缘，还帮她捡起了日记。原来这本日记是璐卡和她一起写的，目的是给长期住院的妹妹讲外面发生的事情。瑟蕾思和娜迪雅成为了好朋友，娜迪雅反复撮合她和璐卡。",[16,159,160],{},"璐卡听说马蒂斯在处刑人死后萎靡不振，给他出了一些题目，希望能激励他。璐卡拜托瑟蕾思给马蒂斯送题目，瑟蕾思开始关心马蒂斯的情况。",[16,162,163],{},"研究院的妲尤受席安指示去医院跑腿，见到了娜迪雅。妲尤问及她对再生之人的看法，娜迪雅提出为什么大家不是支持再生就是反对再生，没有人尝试对抗诅咒的疑问。娜迪雅的态度触动了妲尤，让他想起了母亲。",[16,165,166],{},"一天，瑟蕾思遇见了出门的马蒂斯，对他状态变好感到开心。然而处刑人却再次出现，二人目睹了杀人现场。突然出现的璐卡踢飞了处刑人，把瑟蕾思带到了教会。",[16,168,169],{},"瑟蕾思和马蒂斯作为目击者容易被处刑人盯上，然而近卫兵带来国王命令，要求二人当诱饵。伊孚去马蒂斯家保护他，璐卡则被命令保护瑟蕾思。原来璐卡的父亲当过近卫兵，是上任义警队队长，也是伊孚和阿道夫二人的师父。因为极端严厉，二人提到他都害怕。",[16,171,172],{},"璐卡带瑟蕾思去医院向妹妹报告此事。卡普希诺告诉璐卡娜迪雅的病情正在恶化，要求他做好自己该做的事。",[16,174,175],{},"瑟蕾思半夜醒来，发现璐卡不在家，于是出门找他，正好撞见杀人现场，原来璐卡就是处刑人，卡普希诺给他洗脑，使他相信“净化”恶魔（再生之人）可以改善娜迪雅的病情。",[16,177,178],{},"璐卡带瑟蕾思去了驱魔教团真正的总部，是一个地下研究所，卡普希诺在那里进行着残忍的人体实验。",[16,180,181],{},"秘密暴露后，璐卡开始限制瑟蕾思的自由，璐卡不在时会被关在笼子里（没错，铁笼子就是日乙妹永远的家）。",[102,183,184],{"id":184},"绝望结局",[102,186,130],{"id":187},"救赎结局-1",[20,189,190],{"id":190},"席安",[16,192,193],{},"已经活了80年左右的再生之人，再生技术的创造者，也是最早的再生之人。祖先从漂流者那里得到了学问四书中的《基因学》，却对其他几门学问毫无兴趣。研究所的创始人和院长，领导“效率派”，以强化再生之人的身体以延长寿命为目标，主张感情无用论，与副院长妲尤领导的“感情派”对立。",[16,195,196],{},"席安把研究以外的所有事情都视为浪费时间，从来不打扫卫生，吃饭也只是干掉的面包。过去一直都是妲尤给他打扫卫生，但因为他很快就让房间变回一片混乱的状态，妲尤气急败坏不干了。瑟蕾思正好代莎乐美给他送信，被强制抓去打扫房间。瑟蕾思发现散落在地板上的拼图碎片，没有扔掉而是擦干净收好，让席安很看好她，要求她给他当杂务助理。",[102,198,184],{"id":199},"绝望结局-1",[102,201,130],{"id":202},"救赎结局-2",[16,204,205],{},"席安赶在妲尤赶到之前再生完成，用奇迹使得研究人员再次倒向他这一边，王族失势。失控的莎乐美趁乱杀了几个王族，试图阻止的妲尤也被杀。被席安用新技术再生化的莎乐美回到孤儿院，见到了瑟蕾思和几个幸存的小孩子。",[20,207,208],{"id":208},"伊孚",[16,210,211],{},"一般人类，7年前去孤儿院找朋友玩，正好在火灾中救下了瑟蕾思，左半张脸被烧伤。因为伤痕过于恐怖被父母抛弃，在孤儿院也受到霸凌。某天一个神秘商人（应该是安库）给了他一个面具，从此他就总是用面具遮住半张脸，让周围人对他的态度有些改观。然而所有人不论跟他关系多好，一旦见到他的真容就会立即骂他怪物而背叛他。伊孚感到十分孤独，他想得到别人的爱，为此他认为自己应该先付出爱，于是他开始无条件地关爱、帮助他人。",[16,213,214],{},"富人区出身的雨果反复见到伊孚在酒馆关心酗酒男人的场面，被他的行为打动，与家里断绝了关系，和伊孚一起开了便利屋。",[16,216,217],{},"个人线一开始，伊孚以便利屋工作增多为由请瑟蕾思去店里帮忙。",[20,219,220],{"id":220},"第三幕",[16,222,223],{},"3\u002F29",[16,225,226],{},"开头和最开始一样，从瑟蕾思第一次遭遇杀人事件开始不同。在杀人事件现场，阿道夫及时赶到保护了瑟蕾思，并让她暂时住在自己家中。",[16,228,229],{},"阿道夫不想让瑟蕾思担心，就谎称没有新的事件发生。阿道夫带瑟蕾思骑马去彼岸花田散步，遇见正在照顾花的伊孚。伊孚讲了先祖与死神的约定和自己家族的使命，瑟蕾思觉得传说中的死神很像安库。",[16,231,232],{},"瑟蕾思想给阿道夫送他忘带的通讯机，追着他出门，意外听见了他和雨果的对话，得知事件还在不断发生，他们正在调查，以及阿道夫不打算成为再生之人的事。瑟蕾思大受打击，跑到小巷里，安库出现，重新提起契约的事情，瑟蕾思正要答应，阿道夫也赶到。二人吵了起来，在瑟蕾思的调停下，三人决定一起调查诅咒的真相，暂时住在阿道夫家中。",[16,234,235],{},"伊孚带来妲尤的委托，让瑟蕾思去医院陪娜迪雅。妲尤对他们的目的很感兴趣，同意协助他们潜入王宫的图书馆寻找有关诅咒的资料。图书馆中的基因认证机关对瑟蕾思起反应，打开了地下密室的通道。三人在密室中发现了前女王克里斯蒂娜的手记，上面记载了其他王族因为她想对抗诅咒而试图暗杀她的事。女王受伤后被迫成为了再生之人并逃往彼岸花田与合作者汇合，她的孩子下落不明，从席安线可知女王应该就是莎乐美。",[16,237,238],{},"三人将调查结果的一部分告诉妲尤。妲尤告诉阿道夫自己协助他们的目的是为了复活母亲，而阿道夫则声称自己不愿成为再生之人的理由是不能信任未知的技术。安库第一次见到妲尤就对他起了疑心，说■■■的身边没有他这样的小孩子。",[16,240,241],{},"和共通线殊途同归，伊孚、马蒂斯和席安设计了引诱处刑人的圈套，几人暂时住在阿道夫家中。处刑人如期出现，然而这次同时出现了多个复制体，几人在战斗中被拆散，瑟蕾思、阿道夫和安库到安库藏身的山洞里避难。",[16,243,244],{},"在援助者的煽动下，王族宣布瑟蕾思是彼岸花的圣女，只要抓到她和安库就能消除死神的诅咒。",[102,246,130],{"id":247},"救赎结局-3",[16,249,133],{},[102,251,252],{"id":252},"终远结局",[16,254,133],{},{"title":256,"searchDepth":257,"depth":257,"links":258},"",2,[259,260,266,270,274,275],{"id":22,"depth":257,"text":22},{"id":34,"depth":257,"text":34,"children":261},[262,264,265],{"id":104,"depth":263,"text":105},3,{"id":117,"depth":263,"text":118},{"id":130,"depth":263,"text":130},{"id":139,"depth":257,"text":139,"children":267},[268,269],{"id":184,"depth":263,"text":184},{"id":187,"depth":263,"text":130},{"id":190,"depth":257,"text":190,"children":271},[272,273],{"id":199,"depth":263,"text":184},{"id":202,"depth":263,"text":130},{"id":208,"depth":257,"text":208},{"id":220,"depth":257,"text":220,"children":276},[277,278],{"id":247,"depth":263,"text":130},{"id":252,"depth":263,"text":252},"2026-03-19",false,null,"md","pw\u002FAP1GczN4brfYKrk95seJI23dJZz2ZuwVTACXE1hJeZPLydmRwqFEsi6Dy03AI4ZShC5EzDPSmXotOMDfUMQvnwuD-hsmPdR5aQwR7C4ZSix7q9lxAs2yD_-I",{},true,"\u002Fblog\u002Fgame\u002Fvirche",{"title":7,"description":18},"blog\u002Fgame\u002Fvirche",[290],"游戏","nW6X-a-fbBZ_PVkPNS4HIXcT4Mi5auAulU7kliFkxEw",{"id":293,"title":294,"body":295,"date":379,"description":302,"dictionary":280,"draft":280,"excerpt":281,"extension":282,"image":316,"meta":380,"navigation":285,"path":381,"seo":382,"stem":383,"tags":384,"__hash__":386},"blog\u002Fblog\u002Fwandering\u002Fyoshinobaigou.md","吉野梅郷　梅の公園　梅まつり",{"type":9,"value":296,"toc":377},[297,300,303,306,309,317,320,325,328,334,337,343,348,351,357,362,365,371,374],[12,298,294],{"id":299},"吉野梅郷梅の公園梅まつり",[16,301,302],{},"附近有很多免费停车场，停在了最近的「吉野梅郷第１駐車場」。",[16,304,305],{},"在去公园的路上已经可以看到很多梅花了。",[16,307,308],{},"到公园发现正好赶上「梅まつり」，去之前完全不知道有这个活动。",[16,310,311],{},[312,313],"img",{"alt":314,"provider":315,"src":316},"公园入口","google","pw\u002FAP1GczOBFGHw4sJVdfYudFS0dzXQWW5OAFpRxGQ92_4vVDjCtxPnWzK8leQPrtYi_u4NuCwkmHfRF3FtB7L0TDhTKYvKdinAnRHtpM06zfAonSAdVFF5QMo",[16,318,319],{},"公园门口有一些屋台。",[16,321,322],{},[312,323],{"alt":314,"provider":315,"src":324},"pw\u002FAP1GczPR6LXntJBKyWWPRx4KYXc14ZlS_4O6YGPE_QDR7eYBai407JkB1yy-RBnhb9ZmnXenNDJPHbTYT0k4teasuxSECwlEl7ytYY_rV9MePD7Ah_Pz4S4",[16,326,327],{},"进公园之后开始爬山，还是有点运动量的。",[16,329,330],{},[312,331],{"alt":332,"provider":315,"src":333},"从半山腰看到的景色","pw\u002FAP1GczPHn6XOacV_JbHvs_2cVBMT4_MTdkp3Lro0mcDA-E1H55-Dvr0IIM1B4A-JKfsJLYBHfBfw_mak3Fl0Si-M3SviFp6iwWzmYxPqdgcfKOwNZjw-hoI",[16,335,336],{},"爬到最高处挺累的，但风景是真的好看。",[16,338,339],{},[312,340],{"alt":341,"provider":315,"src":342},"从山顶看到的公园全景","pw\u002FAP1GczMAyU7sgRBb2M7Pz4J9S1uqb_1yGdcDqQxYbCBNdLaCsWkBnr-tYh8EV-slhftY3eAfl_fGNFJIbOsz7-zZ02VRXae4Z5jmCoQ-DkoPoRuUIucT-58",[16,344,345],{},[312,346],{"alt":341,"provider":315,"src":347},"pw\u002FAP1GczOqw8JzCQX6jGzyz1sWBGrQ5tlnfvrWr6Ki9Vyt8K-UYgDODGxajLgzU2hFYHR8iBOlyu6fwxpKBvh5UHlJ5TL8VM4SEM4UUxjJ1lk_oHsAzSrJ0eM",[16,349,350],{},"还看到了很大的水仙花。",[16,352,353],{},[312,354],{"alt":355,"provider":315,"src":356},"水仙花","pw\u002FAP1GczPjk6C3vTneYgSuo8zMc-HwRfMgFGJ-B6yrMv3xu_5tagK1TKNkgKqQZ68u3XwC-xs2C61Ky0gzkUFwLQa2agluEWsmDei7R7WJbXHr6Av2EWtSMws",[16,358,359],{},[312,360],{"alt":355,"provider":315,"src":361},"pw\u002FAP1GczNbafSEjWoN0fvKEsStNd_drq_MLsAge-ttkhxnB4zetn7MOgn-T86uM8KeBwkI3S_yVQ7eIMSnHP4MzLl-mQsB_LHa9_dzsjvgcE9G5nqeyp3p0y8",[16,363,364],{},"以下是公园的介绍。",[16,366,367],{},[312,368],{"alt":369,"provider":315,"src":370},"公园介绍","pw\u002FAP1GczPKqhxMlkm5xBO_NjK7RjBrQotlxYz9-tJ3gtZzOhK16Y2kyIJQA0K-h-G2ejCeBiuBIC0Qju8zAFrbtNx0eC3tB17NPi1o8W_6JxhAREHxzJfNPFQ",[16,372,373],{},"这次大概是最近最后一次出去玩了。\n油价马上要大幅上涨，没办法再像之前那样浪费了。",[16,375,376],{},"时代的一粒灰尘，落在普通人头上，就是一座大山。\n苟且偷生的日常里一点微不足道的乐趣，也在不知不觉中一点点被剥夺殆尽。",{"title":256,"searchDepth":257,"depth":257,"links":378},[],"2026-03-07",{},"\u002Fblog\u002Fwandering\u002Fyoshinobaigou",{"title":294,"description":302},"blog\u002Fwandering\u002Fyoshinobaigou",[385],"散步","f6h4sgkiSQGQtkvlw-bfPiePBy8LR0nPxxUEE8Bt22k",{"id":388,"title":389,"body":390,"date":432,"description":396,"dictionary":280,"draft":280,"excerpt":281,"extension":282,"image":408,"meta":433,"navigation":285,"path":434,"seo":435,"stem":436,"tags":437,"__hash__":438},"blog\u002Fblog\u002Fwandering\u002Fhikijigawa.md","引地川親水公園",{"type":9,"value":391,"toc":430},[392,394,397,400,403,409,412,415,418,424,427],[12,393,389],{"id":389},[16,395,396],{},"神奈川県藤沢市的公园，樱花比较有名。",[16,398,399],{},"12:50左右到的，先去了第一駐車場，发现满了，于是去第二駐車場，入口处已经排上了队，排了半小时左右才停上，后面已经排了一大串了。",[16,401,402],{},"河津樱正好盛开。",[16,404,405],{},[312,406],{"alt":407,"provider":315,"src":408},"河津桜","pw\u002FAP1GczO9rXh4sTQZ4qrZ6SaElvkwvURoZ4jn-IW4RV8qo3evwtAR9xjKOccK2sW4aT9AURCny_OKYZ5_ulvNCcTUXhICaEbB6aaHiqjCtZH0tqpOtp0BlNQ",[16,410,411],{},"桥的另一侧是普通的樱花，两岸都是，非常多，还没有开，开了应该会很好看吧。",[16,413,414],{},"沿着河两岸走了一圈，没有什么特别的东西。",[16,416,417],{},"河里有很多大鱼。",[16,419,420],{},[312,421],{"alt":422,"provider":315,"src":423},"河里有很多大鱼","pw\u002FAP1GczMoM9Q4ZPi6y3kMIbweoGG_7rzb3NaYSMLjudsccbdWi5FShNsOu5Lh0T9eqRajrJEoLhHffxP1Go-3VB8ZqxH-G__P4k_2ozknUO7TVxWOT_jquBA",[16,425,426],{},"虽然刚到3月，可能因为太晒的缘故感觉像夏天一样。",[16,428,429],{},"回去的时候还有很多车在排队。",{"title":256,"searchDepth":257,"depth":257,"links":431},[],"2026-03-01",{},"\u002Fblog\u002Fwandering\u002Fhikijigawa",{"title":389,"description":396},"blog\u002Fwandering\u002Fhikijigawa",[385],"GRF0ePzDgvfcwjMq0wuB783S2TebSNmwDUAD1fPeA84",{"id":440,"title":441,"body":442,"date":1218,"description":1219,"dictionary":285,"draft":280,"excerpt":281,"extension":282,"image":281,"meta":1220,"navigation":285,"path":1221,"seo":1222,"stem":1223,"tags":1224,"__hash__":1227},"blog\u002Fblog\u002Fvietnamese\u002Freading\u002Ftruyen-ngan.md","Truyện Ngắn",{"type":9,"value":443,"toc":1206},[444,447,451,454,457,460,463,466,469,472,475,478,481,484,487,490,493,496,500,503,506,509,512,515,518,522,525,528,531,534,537,540,543,546,549,552,555,558,562,565,568,571,574,577,580,583,586,589,592,595,598,601,604,607,610,613,616,620,623,626,629,632,635,638,641,644,647,650,654,657,660,663,666,669,672,675,678,681,684,687,690,693,696,699,702,705,708,711,714,717,720,723,727,730,733,736,739,742,745,748,751,754,757,760,763,766,770,773,776,779,782,785,788,791,794,797,800,803,806,809,812,815,819,822,825,828,831,834,837,840,843,846,849,852,855,858,861,864,867,870,873,877,880,883,886,889,892,895,898,901,904,907,910,913,916,919,922,925,928,931,934,937,940,943,946,949,952,955,958,961,964,967,970,972,975,978,981,984,987,990,993,996,999,1002,1005,1008,1011,1014,1017,1020,1023,1026,1029,1032,1035,1038,1041,1044,1047,1050,1053,1056,1059,1062,1065,1068,1071,1074,1077,1080,1083,1086,1089,1092,1095,1098,1101,1104,1107,1110,1113,1116,1119,1122,1125,1128,1131,1134,1137,1140,1143,1146,1149,1152,1155,1158,1161,1164,1167,1170,1173,1176,1179,1182,1185,1188,1191,1194,1197,1200,1203],[12,445,441],{"id":446},"truyện-ngắn",[20,448,450],{"id":449},"tự-kỷ-ám-thị","TỰ KỶ ÁM THỊ",[16,452,453],{},"Bạn có bao giờ tự hỏi rằng \"Mình sinh ra để làm gì?\" và có bao giờ bạn thắc mắc rằng bản thân bạn đóng vai trò gì cho cuộc sống này hay chưa?\nMình có, mình luôn muốn tìm ra được ý nghĩa của bản thân mình và sự tồn tại của mình có làm thế giới này thay đổi không và nếu có thì nó đang thay đổi như thế nào?\nHơn hết nữa đó chính là điều mà mình luôn muốn biết rằng: BẢN THÂN MÌNH MUỐN GÌ.",[16,455,456],{},"Bạn biết không, để tìm câu trả lời ấy mình đã đọc nhiều loại sách về tâm lý, về con người và cả về những điều huyền bí.\nTrong số đó mình đã tìm thấy một thứ rất thú vị, đó chính là \"TỰ KỶ ÁM THỊ\".",[16,458,459],{},"Có phải bạn thấy khó hiểu vì sao mà sự tồn tại của mình lại liên quan đến từ khoá\nnày.\nVà tiếp đây, bạn hãy cùng mình tìm hiểu thử về điều khó hiểu này dưới những dòng mà mình sắp viết đây.",[16,461,462],{},"Robert Rosenthal - nhà tâm lý học nổi tiếng người Mỹ đã từng làm một thí nghiệm trên những chú chuột bạch: Ông chia đám chuột ấy thành 2 nhóm A và B. Với những người nuôi dưỡng nhóm A, ông nói với họ rằng \"Đây là một nhóm chuột rất thông minh\", còn nhóm B ông chỉ nói với họ rằng \"Nhóm chuột này rất bình thường, không có chút thông minh nào\". Mấy tháng sau, ông cho cả hai nhóm chuột này làm một bài kiểm tra nhỏ, chính là vượt mê cung. Những chú chuột ở nhóm A thì xuất sắc hoàn thành, ngược lại với những chú chuột ở nhóm B thì lại có phần khó khăn. Điều này làm ông nảy sinh một ý nghĩ \"Liệu rằng với con người điều này có xảy ra không?\".",[16,464,465],{},"Và để tìm hiểu cho suy nghĩ của mình, ông đã đến 1 trường trung học bình thường, chọn một lớp bất kỳ và khoanh ngẫu nhiên vài cái tên trong danh sách và đưa chúng cho giáo viên của lớp đó. Ông nói với người giáo viên rằng những người mà ông khoanh tên có trí tuệ rất cao. Qua một thời gian, ông trở lại trường ấy, điều bất ngờ là những người mà ông đã chọn thật sự trở thành những người xuất sắc của lớp.",[16,467,468],{},"Hiện tượng này được các nhà nghiên cứu gọi là \"Tự kỷ ám thị\". Trong cuộc sống của chúng ta, mỗi người đều đang chịu những ám thị tâm lý như thế này như thế kia, có cái tích cực nhưng cũng có cái tiêu cực. Những người chịu ám thị tâm lý trong một thời gian dài sẽ trở nên giống với loại ám thị ấy.",[16,470,471],{},"Tự kỷ ám thị tác động đến con người như thế nào?",[16,473,474],{},"Trí óc của chúng ta rất buồn cười, những thành kiến yếu đuối luôn được định hình bằng những kinh nghiệm, sự kiện và trí nhớ. Qua thời gian dài những định kiến ấy sẽ làm chúng ta hình thành những kết luận không chính xác, từ đó tác động đến cách chúng ta nghĩ, những điều chúng ta tin và những quyết định chúng ta thực hiện.",[16,476,477],{},"Như vậy những lời nói, hình ảnh, suy nghĩ, bất kể là tiêu cực hay tích cực đều được chúng ta lặp đi lặp lại nhiều lần đến một lúc nào đó sẽ in sâu vào tiềm thức của chúng ta. Đó là cách tự ám thị dù có hay không có chủ đích.",[16,479,480],{},"Nhà tâm lý học Crol Dweck nhận định: \"Nhân sinh quan tác động lên cách sống của bạn. Nó sẽ định hình người mà bạn muốn trở thành và những giá trị bạn đem lại\".",[16,482,483],{},"Trên thực tế, bộ não không thể phân biệt được sự khách nhau giữa thực và ảo. Vì thế hình dung bức tranh thành công của bạn trong tương lai chính là cách tuyệt vời để cung cấp nguồn thông tin cũng như động lực mạnh mẽ cho não bộ hoạt động.",[16,485,486],{},"Cũng như vậy, nếu chúng ta tự ám thị mình là người tự tin, sáng tạo hoặc thành công thì chúng ta sẽ tự hành động giống như những người tự tin, sáng tạo và thành công.",[16,488,489],{},"Tự kỷ ám thị có thể biến giá thành thật?",[16,491,492],{},"Nhiều nhân vật thành công hàng đầu thế giới cũng khẳng định sức mạnh của tự kỷ ám thị. Các nghiên cứu cũng chỉ ra rằng khi bạn hình dung một hành động thì một phần tương tự của não bộ cũng phản ứng giống như khi bạn hành động thực sự.",[16,494,495],{},"Tự kỷ ám thị tốt khi nó được sử dụng hợp lý và có định hướng rõ ràng. Bạn cũng có thể dùng thuật tự kỷ ám thị này để khích lệ tinh thần bản thân! Bạn tưởng tượng ra một ngày nào đó bạn sẽ thành công và hoàn thành được mơ ước của mình. Thay vì nói: Tôi có thể làm được, bạn hãy nói: Tôi nhất định làm được.",[20,497,499],{"id":498},"tự-ti","TỰ TI",[16,501,502],{},"Tự ti là gì?\nTự ti là bạn ngại, thiếu tự tin về một phần nào đó trên cơ thể như mặt, body, tóc, nụ cười, giọng nói, ...\nKhông thể nói tự ti là một căn bệnh được, vì nó không đau, nhưng nó vẫn bào mòn sức khỏe của bạn.\nSuy nghĩ tiêu cực khiến bạn không ăn, không ngủ, nghĩ rằng bản thân bạn không tốt, giỏi.\nCó ai trên đời không có khuyết điểm cơ chứ, chỉ là người ta đủ tự tin cho người khác thấy, còn bạn thì không, bạn sợ người khác chỉ trích nên không dám làm gì cả.\nCho nên ta mới thấy tất cả mọi người đều như nhau cả, mọi người đều có 24 giờ trong một ngày, nhưng cách sử dụng là khác nhau vì mỗi người đều có những cách suy nghĩ khác nhau.",[16,504,505],{},"Bạn có biết vì sao bạn lại suy nghĩ tiêu cực như vậy không?\nCó rất nhiều nguyên nhân để bạn suy nghĩ tiêu cực như thế, có thể là do bạn lo lắng về chính bản thân bạn hay rất nhiều vấn đề khác như.\nTại sao người khác lại có thể đẹp như vậy?\nVì người ta biết yêu thương chính bản thân, không phải vì người ta đẹp sẵn.\nMỗi con người đều có sự thay đổi khác biệt, có người thì đẹp lên, có người thì lại xấu đi.\nNhưng không thể nói ai cũng xấu, vì có người bị bào mòn nhan sắc vì bệnh tật.\nChẳng có ai là không thể suy nghĩ tiêu cực vì bạn có rất nhiều thứ để lo lắng, nhưng nếu bạn biết cách làm bản thân vui thì tình trạng đó sẽ suy giảm theo thời gian.",[16,507,508],{},"Bạn có biết vì sao bạn lại tự ti không?\nVì bạn sợ, sợ chính bản thân bạn, sợ bị người khác bàn tán về vấn đề nào đó của bạn.\nCớ sao phải tự ti khi về một vấn đề nào đó của bạn, ai mà chẳng có khuyết điểm, nên bạn cứ làm mọi điều mà bạn thích đừng để ý ánh mắt phán xét của người khác.\nNgười ta có đủ sức ảnh hưởng để bạn quan tâm hay không, câu trả lời là KHÔNG vì cuộc đời này là của bạn cớ sao lại để người khác đánh giá.\nMọi người đều có ưu điểm và nhược điểm, ưu điểm là thế mạnh của bạn nên hãy làm cho nó nổi bật lên, còn nhược điểm thì bạn cần phát triển nó lên để trở thành ưu điểm của bạn.\nBạn hãy TỰ TIN lên nhé.",[16,510,511],{},"Bởi mới nói, hiện tại có rất nhiều bạn trẻ nghĩ đến rất nhiều, có thể là vì áp lực học hành, body, mặt, tóc, ...\nđó là vấn đề nhiều bạn trẻ đang gặp phải.\nNhưng mới nhiêu đó mà bạn đã từ bỏ rồi à, đó có thể là thử thách mà ông trời cho bạn.\nBạn vượt qua nó thì bạn thành công còn không thì bạn sẽ thất bại.\nCó rất nhiều người bị khuyết tật nhưng họ vẫn sống rất vui vẻ, vì họ biết buồn cũng không thể là người bình thường được.\nBạn đã là một người bình thường thì hãy suy nghĩ tích cực, vì vui hay buồn bạn có thể tâm sự với người bạn tin tưởng, còn không thì bạn hãy viết ra giấy những suy nghĩ của bạn để giải tỏa những ý nghĩ tiêu cực trong đầu bạn.\nMạng sống của con người là vô giá điều mà có tiền cũng chẳng mua được.\nCó nhiều căn bệnh có nhiều tiền đến mấy cũng chả cứu được, vậy mà lại nghĩ đến việc DIE.\nBạn có bao giờ nghĩ rằng chết đi thì gia đình và người thân bạn đau khổ đến như thế nào không.\nChuyện quan trọng như thế đâu muốn nghĩ là làm đâu.\nVì vậy bạn hãy sống tiếp cuộc đời của bạn, không vui thì hãy tâm sự, hay nghe nhạc， postcast.\nÂm nhạc có thể coi là liều thuốc chữa lành tâm hồn, nghe nhạc và postcast giúp bạn thư giãn hơn, không suy nghĩ tiêu cực nữa.",[16,513,514],{},"Không thể không nói người khác toxic bạn như vậy mà bạn không buồn được.\nLời nói cũng như dao kiếm vậy đó dù không chảy máu nhưng sát thương của nó để lại không hề thấp.\nCó người chỉ một vài lời nói của bạn thôi mà suy nghĩ cả đêm không ngủ được.\nBạn chê rằng mặt người khác mụn và đen, thì bạn có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của người khác chưa.\nDù người khác có xấu đến đâu thì không thể nói thẳng mặt như vậy, lòng tự trọng của người khác sao có thể xem thường như vậy.\nNếu là bạn, bạn có buồn không?\nKhông đặt mình vào vị trí của người khác thì không thể hiểu được cảm giác của người khác, mình phải thông cảm hoặc góp ý nhẹ nhàng để cả hai đề vui.\nNên bạn hãy chú ý từng lời nói.",[16,516,517],{},"Cuộc đời của bạn không có sắc màu?\nKhông sao cả không có thì mình tô lên.\nNhư bức tranh chỉ có hai màu trắng đen thì nhìn không có sự nổi bật và nhìn bị thiếu tâm hồn, còn khi tô màu lên thì bức tranh sẽ đẹp và nổi bật đầy đủ cảm xúc nhìn sống độngtrọng\nCuộc đời này không có gì là dễ dàng cả, quan trọng là bạn có vượt qua những khó khăn không thôi.\nHãy tự tin bước trên con đường mà bạn đã chọn, thành công thì bạn chiến thắng, còn thất bại à không sao cả còn gia đình và người ở phía sau cổ vũ cho bạn.\nNên đừng bỏ cuộc bạn giỏi mà, không gì mà bạn không làm được CỐ LÊN tương lai đang ở ngay trước mặt.",[20,519,521],{"id":520},"bạn-thân-à-tớ-mong-cậu-hạnh-phúc","Bạn thân à, tớ mong cậu hạnh phúc!",[16,523,524],{},"Từ bao giờ mà cậu đã không cười nữa rồi?",[16,526,527],{},"Bây giờ, đối với tớ, cậu ta không phải người lo cho cậu như cái cách cậu kể về \"người ấy\" với tụi tớ đâu.\nLúc mới yêu, tớ mong cậu sẽ có chỗ dựa tinh thần, tớ mong cậu sẽ có người để bản thân òa khóc mỗi lần tin tưởng mà không ngần ngại gì cả, và tớ cũng hiểu có những chuyện dù thân đến đâu cậu cũng không dám kể cho tớ nghe, nên tớ cần tìm cho cậu một chỗ dựa, một người chịu đi với cậu lúc tớ không ở bên.\nVậy mà bây giờ nhìn lại có lẽ độc thân đôi khi còn tốt hơn nữa, vì bạch mã hoàng tử của cậu chỉ lo cho bản thân, chàng hoàng tử kiêu căng ngạo mạn muốn có nàng bất cứ giá nào, rồi đến lúc có được nàng lại xem như món đồ trang trí không hơn không kém!?",[16,529,530],{},"Cậu từng nói với tớ anh ta là tất cả, anh ta là thứ tốt nhất cậu từng có, anh ta quan trọng hơn bất cứ thứ gì, rằng anh ta tuyệt vời như thế nào.\nNhưng anh ta có nghĩ như thế không?\nXin lỗi nếu tớ là người ngoài nhưng lại xen vào chuyện của hai bạn, nhưng tớ sợ cô gái nhỏ bé mỏng manh hơn cả thủy tinh ấy lại có thêm vết nứt trong tim, rồi một ngày nào đó vết nứt quá nhiều, quá sâu thì nó cũng sẽ vỡ và dù cho người thợ làm thủy tinh có tinh xảo đến đâu cũng không thể khôi phục nàng lại nguyên trạng!",[16,532,533],{},"Nếu một người nói thì chẳng sao, nhưng cả chục người nói thì ta cũng phải cân nhắc mà xem lại, rằng đó là tình yêu hay chỉ là chiếc lồng chim xa hoa đính đầy đá quý mà khi cần thì chủ nhân chủ chú chim ấy mới mở ra cho mọi người trầm trồ?\nRồi chú chim ấy chẳng nhận ra mình đang bị nhốt mà chỉ ảo mộng về những lời khen chủ nhân dành cho mình và những lời khen của người xung quanh?",[16,535,536],{},"Tớ nhớ nhiều lắm, nhớ những lần anh ta tệ với cậu, nhớ cảnh người con gái ấy không giận dỗi mà còn phải dỗ anh chàng của mình chỉ vì hôm ấy cậu không cho anh ta đi đá banh vì lo cho sức khỏe chàng vì hôm ấy trời mưa.\nMột người mà cậu rất ghét cũng đã nói rằng \"mày là con gái mà tặng quà cho nó hoài thế, rồi giờ gần đến lễ tình nhân mày cũng nói với nó là em sẽ mua cái này cái kia cho nó, mày làm vậy riết nó sẽ nghĩ mày làm tất cả vì nó, chiều nó, mày cũng phải làm giá tí chứ?\nCon gái mà, mà mày tặng rồi nó cũng tặng mày cái gì đâu?\".\nTớ cũng công nhận người đó nói đúng, cậu thì cứ tặng quà cho chàng, sợ chàng buồn, sợ chàng thiệt thòi với các bạn nam xung quanh, nhưng cậu có quên gì không?\nCậu ta có sợ cậu thiệt thòi đâu, dù một cục kẹo trong ngày sinh nhật cũng không có, dù một cái hoa hái bên đường nhân ngày kỉ niệm cũng không, vậy thì ai mới là người thiệt thòi đây?",[16,538,539],{},"Cậu ta lúc nào cũng xem cậu là thứ mà tất nhiên hắn phải có, là thứ dĩ nhiên lo cho hắn, vậy rốt cuộc cậu là vợ hay là mẹ của anh ta, hay là cây ATM di động như cả trường đồn ầm lên.",[16,541,542],{},"Lúc cậu quan tâm, kéo anh ta lên vì trước giờ mọi người nhìn anh ta với vẻ khinh bỉ thì anh ta nói với bạn bè như nào \"quản, quản, quản riết hơn má tao nữa\", rồi cái lần cậu bị các bạn nam tạo nhóm chat trên fb rồi nói cậu bào anh ta, cậu lợi dụng anh ta mà anh ta chẳng bảo vệ cậu là hiểu rõ rồi.",[16,544,545],{},"Theo tớ nghĩ, bình thường người giận dỗi, bơ đi người yêu là các bạn nữ nhỉ? Vậy mà người ấy của bạn mình lại là người dỗi ấy, mà chả phải theo kiểu như các bạn nữ, ít ra các bạn giận có lý do, còn đằng này lại như trút giận, ai nói gì cũng tin trừ người ở bên mình lúc cả thế giới quay đầu. Đối với tớ, cậu ta chả xứng với bạn tớ đâu, anh ta thì lúc nào cũng mưa nắng thất thường, học lực cũng yếu còn bạn tớ hsg (học sinh giỏi) toán, cũng muốn kéo chàng ta lên mà lại bị dỗi nên cậu cũng bất lực, bạn tớ xinh, chả phải vi phạm gì, còn chàng ta liên tục đánh nhau, phá hoại đồ ở trường, ... mà bạn tớ nói thì bơ luôn, còn rất nhiều thứ chàng ta tệ nữa kìa!",[16,547,548],{},"Bạn thân ơi, bao giờ tỉnh ngộ đây? Bao giờ thương lấy bản thân đây?",[16,550,551],{},"Tớ từng hỏi sao không tìm người tốt hơn thì cậu lại bảo \"Tao không xứng đáng với người tốt hơn đâu mày ạ, có tao cũng chẳng dám mơ\", vậy như nào là tốt với cậu, người bỏ đi khi cậu đau bụng đỏ cả mắt? người cười với người khác nhưng cộc cằn với cậu? người là nhân vật chính trong cuốn sổ đầu bài? người để cậu khóc đỏ mắt cũng chả có lời xin lỗi? ... Như thế là đủ cho cậu rồi à?",[16,553,554],{},"\"Mày cứ để tao thử yêu đi, dù sao tao cũng thiếu thốn tình cảm gia đình mà, người không biết yêu mình cũng chả biết yêu người khác, tao còn trẻ thì để tao thử đi, mày đừng lo cho tao quá\"",[16,556,557],{},"Thôi thì tớ cũng chỉ có thể nói chúc cậu hạnh phúc, mong cậu tỉnh ngộ, chứ đừng như hoa cẩm tú cầu, bên ngoài đẹp đẽ bên trong dùng độc để giết cậu.",[20,559,561],{"id":560},"những-giấc-mơ-vỡ-tan","Những Giấc Mơ Vỡ Tan",[16,563,564],{},"Mưa rơi lộp độp trên mái tôn cũ kỹ, hòa quyện với tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Tôi ngồi co ro trong góc phòng khách tối om của ngôi nhà hai tầng ở ngoại ô, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào chiếc vali cũ kỹ đặt giữa sàn. Đó là toàn bộ hành lý của tôi – vài bộ quần áo sờn cũ, một cuốn sổ tay ghi chép những giấc mơ tuổi thơ, và bức ảnh duy nhất chụp cùng mẹ ruột trước khi bà qua đời. Hôm nay, ngày chính thức được \"nhận về\" nhà bố ruột, mọi thứ lẽ ra phải là khởi đầu mới rực rỡ. Nhưng sao trong lòng lại nặng trĩu thế này?",[16,566,567],{},"Tôi 15 tuổi, tình cờ biết được sự thật từ người dì họ. Bố ruột là ông Minh, một doanh nhân thành đạt ở thành phố, người đã bỏ rơi mẹ con tôi khi tôi vừa sinh. Mẹ, một cô gái quê nghèo, đã một mình nuôi tôi khôn lớn bằng nghề may vá. Trước khi mất vì bệnh ung thư, mẹ dặn dì đưa tôi đến gặp ông Minh. \"Con phải đòi lại những gì thuộc về con,\" mẹ thì thầm trong những ngày cuối đời. Tôi đã mơ về một cuộc sống xa hoa: nhà cao cửa rộng, xe hơi sang trọng, những bữa tiệc gia đình ấm cúng, và tình yêu thương muộn màng từ người cha mà cô chưa từng biết mặt.",[16,569,570],{},"Ba đến làng đón tôi chỉ sau một cuộc gọi ngắn gọn. Ông mặc vest lịch lãm, lái chiếc Mercedes bóng loáng, và hứa hẹn: \"Con về với bố, bố sẽ cho con tất cả.\" Lúc đó, tôi với trái tim non nớt đầy hy vọng, đã gật đầu ngay lập tức. Rời bỏ ngôi nhà tranh vách đất, bạn bè làng quê, để bước vào thế giới mà tưởng chừng như thiên đường.",[16,572,573],{},"Nhà ba nằm ở khu biệt thự cao cấp, với hồ bơi, sân vườn xanh mướt và người giúp việc túc trực 24\u002F7. Tôi bước vào, tim đập thình thịch. Nhưng ngay từ giây phút đầu, cô đã cảm nhận được sự xa lạ. Người vợ hiện tại của ba là dì Hương một người phụ nữ sắc sảo, khoảng 40 tuổi, với mái tóc uốn cầu kỳ và ánh mắt lạnh lùng. Hai đứa con riêng của dì, Minh Quân 18 tuổi và Ngọc Linh 16 tuổi, nhìn tôi như nhìn một kẻ xâm lược.",[16,575,576],{},"\"Đây là Lan Anh, con gái riêng của anh,\" ba giới thiệu, giọng hơi gượng gạo. Dì Hương mỉm cười nhạt: \"Chào con, Lan Anh. Nhà mình rộng, con cứ tự nhiên.\" Nhưng nụ cười ấy không chạm đến mắt. Bữa tối đầu tiên, mọi người ăn trong im lặng. Minh Quân cắm cúi vào điện thoại, Ngọc Linh thì thầm gì đó với mẹ, và bà chỉ hỏi vài câu xã giao về trường học cũ của tôi. Lan Anh cố gắng cười, kể về những ngày ở quê, nhưng không ai thực sự lắng nghe.",[16,578,579],{},"Những ngày đầu, tôi đã cố gắng thích nghi. Được đưa vào phòng riêng rộng thênh thang, đầy đủ tiện nghi: giường kingsize, tủ quần áo chật kín đồ hiệu mà dì Hương mua sẵn. Ba chi tiền hào phóng – điện thoại iPhone mới, học thêm tiếng Anh, thậm chí đăng ký lớp piano. \"Con muốn gì cứ nói với ba,\" ông bảo. Nhưng những món quà ấy chỉ là vật chất. Cái lúc này tôi khao khát một cái ôm, một lời hỏi han chân thành, hay chỉ đơn giản là được gọi là \"con gái\" mà không kèm theo ánh mắt dò xét.",[16,581,582],{},"Dì Hương là người đầu tiên thể hiện sự khó chịu. Bà ta không cấm đoán trực tiếp, nhưng những lời bóng gió bắt đầu. \"Nhà mình vốn chỉ có ba người, giờ thêm Lan Anh chắc vui hơn nhỉ?\" Bà nói với Ngọc Linh trước mặt tôi. Ngọc Linh, cô em gái cùng trang lứa, trở thành kẻ bắt nạt tinh vi. Ban đầu là những trò đùa vô hại: giấu đồ dùng cá nhân, \"vô tình\" làm đổ nước lên sách vở của tôi. Rồi dần dần, nó công khai hơn. \"Mày từ quê lên, chắc không biết dùng máy giặt chứ gì? Để tao chỉ,\" Ngọc Linh cười khẩy khi tôi hỏi cách dùng đồ gia dụng hiện đại.",[16,584,585],{},"Tôi đã cố gắng làm bạn với Ngọc Linh. Mua quà sinh nhật cho Ngọc Linh – một chiếc vòng tay bạc – và mời đi chơi. Nhưng Ngọc Linh nhận quà rồi vứt vào sọt rác ngay trước mặt tôi. \"Tao không cần đồ rẻ tiền từ đứa ăn theo.\" Minh Quân thì thờ ơ hơn, nhưng anh ta thường xuyên mang bạn bè về nhà và kể chuyện cười về \"cô em nhà quê\" trước mặt mọi người. Tôi nghe hết thảy, nuốt nước mắt vào trong.",[16,587,588],{},"Ba bận rộn với công việc. Ông là giám đốc một công ty xuất khẩu, thường xuyên đi công tác, về nhà muộn và ngủ ngay. Những lúc hiếm hoi ông ở nhà, ông chỉ nói về học hành: \"Con phải học giỏi để xứng đáng với nhà này.\" Ông chưa từng hỏi về cảm xúc của tôi, không tò mò về những năm tháng tôi sống thiếu thốn. Một lần, tôi đã lấy hết can đảm kể về mẹ: \"Mẹ con mất vì không có tiền chữa bệnh. Nếu ba biết...\" Ông Minh cắt lời: \"Quá khứ rồi, giờ con về đây là được. Đừng nhắc nữa, ảnh hưởng đến không khí gia đình.\"",[16,590,591],{},"Tôi bắt đầu cảm thấy mình như một vật trang trí. Tôi học giỏi, đạt học sinh khá, nhưng điểm số cao nhất lớp vẫn không bằng Ngọc Linh – người được mẹ thuê gia sư riêng. Khi tôi đề nghị tham gia câu lạc bộ trường, dì Hương phản đối: \"Con mới về, cứ ở nhà học bài đi. Đừng làm phiền hàng xóm.\" Hàng xóm ở đây là những gia đình thượng lưu, nơi mọi người xoi mói nhau từng chút một. Tin đồn lan nhanh: \"Nhà ông Minh nhận con rơi, giờ nuôi tốn kém lắm.\"",[16,593,594],{},"Cuộc sống vật chất dồi dào nhưng cô đơn cùng cực. Ban đêm, Tôi thường thức trắng, nhìn trần nhà và nhớ quê. Nhớ con sông nhỏ, những buổi chiều câu cá với bạn bè, tiếng mẹ ru êm ái. Ở đây, mọi thứ đều xa xỉ nhưng lạnh lẽo. Tôi thử gọi cho dì họ ở quê, nhưng dì khuyên: \"Chịu khó đi con, vì tương lai.\" Tôi cắn răng chịu đựng, hy vọng thời gian sẽ thay đổi mọi thứ.",[16,596,597],{},"Nhưng mọi thứ chỉ tệ hơn. Một buổi tối, Ba tổ chức tiệc sinh nhật cho Ngọc Linh. Tôi mặc chiếc váy đẹp nhất, cố gắng hòa nhập. Nhưng trong bữa tiệc, khi mọi người nâng ly, dì Hương \"vô tình\" nói lớn: \"Cảm ơn mọi người đã đến. Đặc biệt là Lan Anh, con bé từ quê lên, lần đầu dự tiệc sang thế này chắc vui lắm!\" Cả bàn cười ầm ĩ. Tôi chỉ biết xấu hổ đỏ mặt, chạy vào phòng khóc. Ba đuổi theo, nhưng chỉ nói: \"Con làm quá rồi. Đây là nhà con mà.\"",[16,599,600],{},"Đó là giọt nước tràn ly. Tôi bắt đầu nổi loạn. Bỏ học một tuần, lang thang ở quán net, kết bạn với đám trẻ hư hỏng. Hút thuốc lá đầu tiên, uống bia lần đầu, chỉ để quên đi nỗi đau. Ba giận dữ, đánh tôi lần đầu tiên – một cái tát trời giáng. \"Mày về đây để phá hoại gia đình tao à?\" Ông hét. Dì Hương đứng bên, mỉm cười hài lòng.",[16,602,603],{},"Ngọc Linh lợi dụng cơ hội, tung tin đồn ở trường rằng tôi là \"con đĩ nhà quê\". Bạn bè xa lánh. Lập tức liền trở thành trò cười. Tôi đã từng mơ về tình cha con, nhưng giờ chỉ thấy sự giả tạo. Ba nhận tôi về không phải vì tình yêu, mà vì áp lực xã hội – \"để người ta khỏi dị nghị\" – và để che đậy quá khứ đào hoa của ông.",[16,605,606],{},"Một đêm mưa tầm tã, tôi quyết định rời đi. Viết một lá thư: \"Con cảm ơn ba đã nhận con về. Nhưng con không thuộc về nơi này. Con sẽ tự sống.\" Xong, tôi kéo vali ra đường, gọi taxi về quê. Trên xe, nước mắt hòa lẫn với mưa. Tôi nhận ra, \"được nhận về\" không phải là hạnh phúc nếu thiếu tình thương thực sự.",[16,608,609],{},"Về đến làng, dì họ đón cô bằng vòng tay ấm áp. Tôi xin làm thợ may, học nghề từ những người quen cũ. Tuy biết mình vẫn đau, nhưng ít nhất, ở đây cô có sự tự do và những người thực sự quan tâm. Tôi thỉnh thoảng nhận tiền ông Minh đã từng là bà tôi gửi – ông gọi vài lần, hứa thay đổi – nhưng cô không quay lại. Giấc mơ tan vỡ dạy cô bài học: gia đình không phải là nơi có nhà cao cửa rộng, mà là nơi trái tim được đón nhận.",[16,611,612],{},"Thời gian trôi, năm nay tôi 20 tuổi, mở tiệm may nhỏ thành công. Tôi vẫn độc thân, vẫn giữ bức ảnh mẹ bên mình. Đôi khi, mình tự hỏi nếu mọi thứ khác đi thì sao. Nhưng cô biết, hạnh phúc thực sự là tự xây dựng, không phải chờ ai ban phát.",[16,614,615],{},"Ông Minh già đi, bệnh nặng. Ông gọi tôi về, xin lỗi. Tôi đã đến thăm ông, cũng tha thứ phần nào, nhưng không ở lại. \"Con đã có gia đình của riêng con.\" Cuộc đời, không như mơ, đã dạy tôi rằng phải mạnh mẽ mới tạo ra được hạnh phúc.",[20,617,619],{"id":618},"một-đời-chưa-kịp-gọi-tên-cậu","Một đời chưa kịp gọi tên cậu?",[16,621,622],{},"Tôi gặp cậu vào một buổi chiều cuối thu, khi những chiếc lá khô còn vương lại trên sân trường. Gió thổi qua, xào xạc như một lời thì thầm không bao giờ ngừng nghỉ. Cậu đi ngang qua tôi, ánh mắt chẳng lưu lại dù chỉ một giây, vậy mà khoảnh khắc ấy đã đủ để tôi nhận ra — thế giới này, kể từ hôm đó, sẽ không còn như trước nữa.",[16,624,625],{},"Tôi không biết phải gọi thứ cảm giác ấy là gì. Có lẽ là sự ngưỡng mộ, có lẽ là sự tò mò, cũng có thể chỉ đơn giản là một nhịp tim lỡ mất nhịp. Nhưng càng ngày, tôi càng nhận ra bản thân đã dành quá nhiều ánh nhìn cho cậu. Tôi biết thói quen cậu hay nhíu mày khi đọc sách khó, biết dáng lưng hơi cúi khi cậu bước vội, biết cả cách cậu bật cười nhẹ như muốn giấu đi… tất cả những điều nhỏ bé ấy, chẳng ai để ý, nhưng với tôi lại trở thành cả một thế giới.",[16,627,628],{},"Tôi muốn nói với cậu. Rằng mỗi ngày của tôi đều sáng lên nhờ sự tồn tại của cậu. Rằng đôi khi tôi thấy bản thân thật nhỏ bé, chỉ mong đứng đâu đó vừa đủ gần để nghe được giọng cậu, nhưng lại không dám tiến thêm một bước. Tôi muốn nói, nhưng rồi chưa bao giờ nói.",[16,630,631],{},"Bởi vì cậu, lúc nào cũng đi về phía trước. Cậu bước nhanh, còn tôi cứ chậm chạp dừng lại. Giữa chúng ta, không có một lời hứa, không có một tín hiệu nào để tôi tin rằng mình có quyền giữ cậu lại. Tôi chỉ biết lặng lẽ đi sau, nhìn bóng lưng ấy dần xa.",[16,633,634],{},"Có lần, tôi bắt gặp cậu mỉm cười với ai đó. Ánh mắt cậu khi ấy dịu dàng hơn bất kỳ buổi hoàng hôn nào tôi từng thấy. Và tôi chợt hiểu: tôi chưa từng là lý do cho nụ cười ấy. Thứ tình cảm tôi cất giấu suốt bao lâu, rốt cuộc chỉ là một cơn gió vô hình. Tôi lặng im, và gió thì không thể giữ chân bất kỳ ai.",[16,636,637],{},"Ngày chia tay đến, tôi vẫn chưa kịp nói gì. Trong đám đông ồn ào, cậu đi ngang qua tôi như ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau. Vẫn là dáng vẻ ấy, vẫn là ánh mắt chẳng dừng lại. Tôi đã đưa tay lên, định gọi cậu, nhưng rồi lại hạ xuống. Tiếng ồn che lấp cả giọng nói của tôi, hay có lẽ chính tôi đã không đủ can đảm.",[16,639,640],{},"Khi bóng lưng cậu biến mất ở cuối hành lang, tôi mới nhận ra: chúng ta chưa từng thật sự thuộc về nhau. Tôi đã bỏ lỡ cậu, không phải trong một khoảnh khắc, mà là trong cả quãng đời tuổi trẻ.",[16,642,643],{},"Giờ đây, mỗi khi gió thổi qua, tôi vẫn nghe lại tiếng xào xạc của buổi chiều hôm ấy. Tôi nhớ về cậu, không phải như một vết thương, mà như một điều dịu dàng đã lỡ tay đánh rơi. Tôi chưa bao giờ hối hận vì đã thích cậu. Điều duy nhất khiến tôi day dứt là: tôi chưa từng để cậu biết.",[16,645,646],{},"Và có lẽ, cậu sẽ mãi chẳng bao giờ biết, đúng không? Có những người đi ngang qua đời nhau, để lại một khoảng trống đến cuối đời cũng không lấp nổi.",[16,648,649],{},"Không giỏi Văn nên viết đại, xin đừng đánh giá!!",[20,651,653],{"id":652},"hà-nội-ơi","Hà Nội ơi...!",[16,655,656],{},"Hà Nội, ngày...tháng....năm....",[16,658,659],{},"Tôi trở lại Hà Nội sau đúng mười năm rời đi. Chuyến xe từ sân bay về trung tâm thành phố lặng đến lạ. Tài xế bật một bản nhạc cũ của Thùy Chi, giọng trong veo làm tôi nhớ lại những chiều tan học đạp xe quanh Bờ Hồ. Đôi khi, ký ức không cần ai gợi nhắc; chỉ một giai điệu quen thôi là cả một quãng đời ùa về.",[16,661,662],{},"Hà Nội sáng ấy hơi lạnh. Gió từ những con phố nhỏ thổi dài qua cổ áo khiến tôi co mình lại. Thành phố hôm nay sáng bóng hơn, cao hơn, sầm uất hơn – và vì thế mà xa lạ hơn. Tôi đặt hành lý ở khách sạn rồi đi bộ, như người không có mục đích, chỉ để xem trong cái Hà Nội mới này còn bao nhiêu phần là Hà Nội tôi từng biết.",[16,664,665],{},"Điểm đến đầu tiên, như một thói quen cũ, là Bờ Hồ. Hồ Gươm buổi sáng giờ đông hơn trước, nhiều khách du lịch cầm máy ảnh, nhiều dịch vụ hiện đại mọc lên. Nhưng giữa tất cả những thứ mới mẻ đó, vẫn còn mấy cụ già tập thái cực quyền, vài bác bán cốm non, và những chiếc ghế đá cũ kỹ bám chút rêu – chúng là dấu vết của một Hà Nội tôi từng yêu.",[16,667,668],{},"Tôi chọn ngồi xuống một chiếc ghế đá gần Tháp Rùa. Mười năm trước, tôi từng ngồi ở đây với người mà tôi nghĩ mình sẽ đi hết thanh xuân cùng. Cô ấy thích ngắm mặt nước buổi chiều, hay kể những câu chuyện không đầu không cuối, còn tôi thì ngồi nghe, thấy lòng bình yên đến lạ. Đôi khi chỉ thế thôi cũng đủ để người ta tin rằng tình yêu là thứ có thể tồn tại mãi.",[16,670,671],{},"Nhưng chúng tôi đã không đi được đến cuối. Tốt nghiệp xong, tôi vào Sài Gòn làm việc, còn cô ở lại Hà Nội. Những cuộc gọi thưa dần, những tin nhắn nhạt dần, và có lúc cả hai đều im lặng đến mức chẳng biết phải bắt đầu lại từ đâu. Thế rồi chúng tôi buông. Chẳng giận, chẳng trách. Chỉ là cuộc đời kéo chúng tôi về hai phía khác nhau.",[16,673,674],{},"Tôi đứng dậy, bước vào phố cổ. Con đường Hàng Bạc vẫn còn cái vẻ chật chội đặc trưng, nhưng nhiều nhà đã bị sửa lại thành homestay hoặc cửa hàng lưu niệm. Tôi đi ngang một tiệm bạc nhỏ, nơi tôi từng mua tặng cô ấy một chiếc vòng mảnh. Cửa tiệm đã đóng, bảng hiệu thay mới. Người chủ già ngày xưa không biết còn hay mất. Tôi đứng trước cửa tiệm một lúc, nhìn khung cửa tối om mà lòng nặng trĩu.",[16,676,677],{},"Hà Nội thay đổi nhiều hơn tôi tưởng....",[16,679,680],{},"Tôi rẽ qua Hàng Buồm, nơi có quán nước chanh muối chúng tôi hay ngồi sau mỗi buổi ôn thi. Quán đã bị thay bằng cửa hàng đồ uống hiện đại, biển chữ led sáng loáng. Tôi nhìn vào trong, không thấy chiếc bàn gỗ thấp, không thấy bà cụ chủ quán, không thấy bóng dáng gì của ký ức cũ. Mọi thứ biến mất như chưa từng tồn tại.",[16,682,683],{},"Như chính mối tình sinh viên của tôi!?",[16,685,686],{},"Tôi ghé lại trường cũ khi trời về chiều. Sân trường rộng rãi hơn, thêm vài toà nhà mới, vài dãy ghế đá lát lại gọn gàng. Tôi đứng trước dãy phòng học từng gắn bó bốn năm tuổi trẻ, nhìn lũ sinh viên mới nô đùa mà lòng nghèn nghẹn. Ngày trước, tôi cũng từng ngồi ở bậc cầu thang kia, ăn gói xôi muối mè và nói với cô ấy rằng: “Sau này nhất định sẽ trở lại trường.” Nhưng chúng tôi đã không trở lại cùng nhau.",[16,688,689],{},"Một nhóm sinh viên đi ngang, cười nói ồn ào, làm tôi thoáng nghĩ mình là một bóng ma lạc giữa nơi từng quen thuộc. Tôi tự hỏi, nếu tôi và cô ấy cùng quay lại, liệu chúng tôi có còn nhận ra nhau?",[16,691,692],{},"Tôi rời trường khi ánh nắng cuối ngày chạm nhẹ lên mái ngói đỏ cũ. Chiều Hà Nội khiến người ta dễ buồn một cách rất dịu dàng.",[16,694,695],{},"Tôi bắt xe đến Hồ Tây. Hồ Tây vẫn rộng và tĩnh như ngày nào, nhưng ít hoang hoải hơn vì các quán bar, quán cà phê sang trọng mọc lên sát bờ. Tôi ngồi xuống bậc thềm, nhìn mặt nước gợn sóng do gió thổi. Nơi này từng là chỗ tôi và cô ấy trốn khỏi những buổi học mệt mỏi, chỉ ngồi im và nhìn trời đổi màu.",[16,697,698],{},"Gió Hồ Tây hôm nay lùa qua tay tôi như nhắc nhở về một người đã đi khỏi đời mình từ lâu.",[16,700,701],{},"Khi đêm xuống, tôi đi bộ lên cầu Long Biên. Cầu vẫn cũ kỹ, vẫn run nhẹ dưới mỗi chuyến tàu, nhưng đứng trên cầu, tôi lại thấy mình như đang đối diện với một phần đời đã mất. Gió đêm thổi mạnh, không lạnh, nhưng đủ làm tôi thấy rợn ngực.",[16,703,704],{},"Nếu ngày ấy tôi nắm chặt hơn, cố gắng hơn, liệu chúng tôi có khác đi không?",[16,706,707],{},"Tôi không biết. Hà Nội cũng không trả lời.",[16,709,710],{},"Nhưng khi nhìn xuống dòng sông Hồng đen nhánh, chảy một cách bất cần và lặng lẽ, tôi hiểu rằng có những điều dù quay lại bao nhiêu lần cũng không thể tìm thấy nữa.",[16,712,713],{},"Mười năm… Chỉ đủ để thành phố thay đổi.",[16,715,716],{},"Và cũng đủ để một người nhận ra rằng tuổi trẻ của mình đã thật sự khép lại.",[16,718,719],{},"Tôi đứng thêm một lúc, rồi quay lưng. Hà Nội phía sau tôi vẫn sáng đèn, vẫn đẹp theo cách riêng, nhưng nó đã thuộc về một thời mà tôi không thể chạm vào nữa.",[16,721,722],{},"Chỉ có gió, nhẹ như một lời tiễn biệt, thổi sau lưng tôi.",[20,724,726],{"id":725},"chuyện-chuyến-đi-và-người-thầy","Chuyện chuyến đi và người thầy",[16,728,729],{},"4 giờ sáng, cái lạnh của sáng mùa đông xộc đến làm buốt đôi bàn chân. Tôi bồn chồn trăn trở chẳng sao ngủ tiếp. Đồng hồ báo thức vẫn chưa reo hồi nào vậy mà người trên giường đã mở to đôi mắt chực chờ trời sáng. Giây phút này đã đợi suốt 4 ngày, đã làm bao đêm dài miên man chẵng sao ngủ được.",[16,731,732],{},"6 giờ sáng trên con đường đến trường, vắng lặng. Vẫn chưa nhộn nhịp, vẫn chưa ồn ào ở bao quán hàng. Nhưng đã có những con người tất bật, những con người đầu tiên bước vào trường. Trên sân trường chẳng có bóng ai, cứ như rộng ra đến bất tận. Tiếng bước chân và tiếng than thở đầu tiên làm bừng tỉnh cả góc sân. Vậy là chuỗi ngày tập luyện đã đến hồi kết, một thoáng thấy nhè nhẹ trong lòng mình.",[16,734,735],{},"Chuyến đi hôm ấy quả quái lạ, lúc thì dài lúc lại thấy sao nhanh quá. Nhanh như lúc cô trò ngồi quán, dài nhú từng giây từng phút chờ đợi của thầy. Thầy ngồi đó, 1 mình trên chiếc ghế xanh nơi bóng râm với tới đủ để che phủ một khoảng trời để ánh nắng không còn gây gắt. Người ngồi đó, điện thoại, đồng hồ và với sự chờ đợi trong ngóng đến phần thi của trường mình.",[16,737,738],{},"Bước lên sân khấu với đôi tay run và một quả tim nặng tịt. Nhưng chỉ khi ánh mắt hướng về dàn âm thanh, nơi có một thoáng nhẹ lòng khi thầy ngồi ở đó. Tôi đọc xong lời dẫn của mình lại chực nhìn sang thầy một nhịp, như để đón lấy sự yên tâm tựa có một chỗ dựa êm cho tấm lưng sắp rã rời. Bên dưới kia là những con người lạ lẫm sọc đôi mắt nhìn lên, bên trái là những người đồng đội luôn tập trung và sẵn sàng, bên phải là những đôi mắng sáng ngoài niềm tin thôi thúc linh hồn tôi hòa vào nhịp cảnh.",[16,740,741],{},"Xong rồi... Bước xuống khỏi chiếc bục cao đỏ thắm ấy là những tiếng cười đã nhẹ tênh không còn có lấy nỗi áp lực. Dẫu cho làm đúng hay làm sai, căng thẳng hay nhẹ nhàng thì mọi thứ cũng đã qua, chỉ vỏn vẹn trong 10 phút. 10 phút là những ngày tập luyện đến khàn giọng run tay, là những đêm thức đến sưng hai mắt. Mệt mỏi là vậy nhưng chỉ cần một người còn cười chúng ta vẫn sẽ cười, để bao mỏi mệt bỗng hóa thành thú cụi ngồ ngộ.",[16,743,744],{},"“ thcs Dưỡng Điềm ” hét lên thật to và ta thấy tụ hào vì sao mình giỏi quá sao mình nỗ lực quá. Giây phút khi mọi thư shòa vào một niềm vui là lúc tôi tự hiểu, rằng xong rồi, có giải hay không cũng xong cả rồi, không còn gì để mệt nữa. Giờ đây giọng nói không còn là áp lực, hì hét và cười lên thật lớn để ta thấy bao áp lực đã tiếp cho ta năng lượng như bây giờ.",[16,746,747],{},"Hay mọi thứ dừng lại ở phút này, hay phút này dài ra thêm chút nữa, chút nữa. Khi ta có nhau ở đây, ta thấy thất bại thật buồn cười. Không có gì phải nuối tiết khi nhìn vào đôi mắt yên đềm của cô thầy. Một thoáng thất vọng chỉ là tôi biết mình còn có những điểm tựa, có lấy những người thấu hiểu vào luôn tin tưởng, để mình làm hất sức, để mình thấy tự hào.",[16,749,750],{},"Không có giải nhưng đổi lấy những tiếng cười. Trên chuyến xe ấy không chỉ chở đám học trò về, chuyến xe ấy còn chở một khoảng trời nhiệt huyết và đầy năng lượng. Tuổi trẻ không biết buồn hay thất vọng, tuổi trẻ chỉ biết cười và biết nhìn vào những tích cực. Ngọn lửa ất làm chuyến xe không mệt mỏi, không buồn chán.",[16,752,753],{},"Thầy ngồi một mình, một ghế, trong đôi mắt ấy có nỗi mệt nhoài... Chỉ là ngọn lửa nhiệt huyết của lũ trẻ vẫn thôi thúc thầy cháy mãi. Rồi đến lúc tôi nghe một khoảng lặng, một sự êm ái và sao tôi lại thấy tróng trĩa lạ thường. Hay mình giỡn tiếp, nhưng mọi người mệt rồi, đã qua rồi một ngày lao lực. Khoảng không tróng trãi nghe rõ hơn từng nhịp thở. Tiếng nhạc trên xe dẫu có lớn có ồn ào nhưng cùng thật lặng lẽ và tróng vánh. Những ánh đèn lem nhem ngoài ô cửa, từng vệt từng vệt tô đậm bao nỗi niềm.",[16,755,756],{},"Thầy ngồi đó, lặng im. Khoảng tróng không làm văng vẳng trong tâm những lời thầy nói. Những lời nói từng là động lực, từng là quyết tâm, từng là những tiếng nói cười vui vẻ. Tất cả như nói lên cùng một nỗi niềm, tất của như cùng chung sứ để đã, đang và sẽ là những nất thang đưa ta vươn tới những gì hoàn hảo hơn. Chúng ta đã cùng cố gắng, đã cùng viết nên một ngày trời bao la.",[16,758,759],{},"Tôi ngã đầu ra sau, đôi mắt mở hờ, nhìn thẳng lên, nhìn vào ánh sáng xa xăm của đèn xe và đèn đường bị cửa lính làm nhòe thành từng vệt dài. Những tia sáng lấm tấm ấy như những câu đùa giỡn, lời động viên ban sáng. Mọi thứ dần vụt, qua vụt qua.",[16,761,762],{},"Hình như tôi đã quên mất, quên mất mình đã thua. Có lẽn vì tinh thần luôn phơi phới, có lẽ vì niêm vui mà người thầy nhiệt huyết đã mang lại. Những giây phút trầm lắng làm tôi thấy trân trọng người thầy vẫn im lặng từ này giờ. Có cơ hội ngồi nghiệm mới có cơ hội tự hiểu rằng, nguồn năng lượng mà tôi có được cả ngày qua chính là từ thầy. Một con người tận tụy và chu đáo, một con người luôn thấu hiểu và sẽ chia với chúng tôi. Ngay từ những ngày đầu tiếp xúc, cho đến nhữang giây cuối cùng trên chuyến xe, người thầy ấy vẫn luôn thân thiện, hết mực hòa đồng. Tình thương thầy dành cho học sinh tuy không nói ra thành lơi nhưng chất chứa trong từng hành động, cử chỉ.",[16,764,765],{},"Người thầy chưa có lấy một lần nóng giận. Có lẽ giờ chúng tôi mới thấy, mọi cảm xúc hay hành động của th",[20,767,769],{"id":768},"ngày-mưa-không-kịp-nói","Ngày Mưa Không Kịp Nói",[16,771,772],{},"Ngày tôi gặp lại anh, trời mưa rất lớn.",[16,774,775],{},"Cơn mưa tháng bảy đổ xuống thành phố một cách vội vã, như thể ai đó đang khóc thay cho những người không còn đủ can đảm để khóc nữa. Tôi đứng nép dưới mái hiên quán cà phê cũ, tay ôm chặt chiếc túi xách sờn mép, mắt vô thức nhìn ra con đường trước mặt.",[16,777,778],{},"Và rồi anh xuất hiện.",[16,780,781],{},"Vẫn là dáng người ấy, vẫn là gương mặt từng khiến tim tôi loạn nhịp suốt những năm tháng tuổi trẻ. Chỉ có điều, ánh mắt anh đã khác. Không còn ấm áp, không còn dịu dàng, mà là một sự bình thản xa lạ, như thể giữa chúng tôi chưa từng có gì.",[16,783,784],{},"“Lâu rồi không gặp.” — Anh lên tiếng trước.",[16,786,787],{},"Tôi mỉm cười, nụ cười mà chính tôi cũng thấy gượng gạo.",[16,789,790],{},"“Ừ, lâu rồi.”",[16,792,793],{},"Chúng tôi ngồi đối diện nhau, cách nhau một chiếc bàn nhỏ, nhưng cảm giác như xa đến cả một đời người. Ngoài kia mưa vẫn rơi, từng giọt từng giọt đập xuống mặt đường, nghe rõ mồn một.",[16,795,796],{},"Ngày xưa, anh từng nói sẽ nắm tay tôi đi qua mọi cơn mưa. Ngày hôm nay, chúng tôi ngồi đây, mỗi người một thế giới.",[16,798,799],{},"“Tôi sắp kết hôn.”",[16,801,802],{},"Anh nói rất khẽ, nhưng từng chữ như rơi thẳng vào tim tôi.",[16,804,805],{},"Tôi gật đầu: “Chúc mừng anh.”",[16,807,808],{},"Chỉ có tôi biết, câu chúc ấy đã dùng hết can đảm của cả thanh xuân.",[16,810,811],{},"Mưa ngớt dần. Anh đứng dậy, chào tôi rồi rời đi. Tôi không níu, cũng không gọi. Có những người, sinh ra để lướt qua đời ta, dạy ta biết yêu là gì, rồi rời đi để ta học cách buông tay.",[16,813,814],{},"Khi bóng anh khuất hẳn, tôi mới cho phép mình khóc. Ngoài kia, mưa đã tạnh. Chỉ có lòng tôi, vẫn chưa từng khô ráo.",[20,816,818],{"id":817},"chạm-nhẹ-một-nụ-cười","CHẠM NHẸ MỘT NỤ CƯỜI",[16,820,821],{},"Hạ là nhân viên trực ở thư viện trường đại học. Một buổi trưa vắng, cô thấy một cô gái bước vào, tay ôm cả chồng sách cao đến che mất nửa mặt.",[16,823,824],{},"“Để mình giúp!” Hạ vội chạy tới đỡ. Khi chồng sách hạ xuống bàn, Xuân – cô gái ấy – ngẩng đầu lên, mái tóc rũ nhẹ và đôi mắt cười khiến Hạ ngẩn ngơ.",[16,826,827],{},"“Tớ mượn hơi nhiều.” Xuân nói, giọng nhỏ nhưng dễ thương đến mức khiến Hạ tim đập loạn.",[16,829,830],{},"Từ hôm đó, Xuân ngày nào cũng ghé thư viện, luôn chọn bàn gần quầy của Hạ. Còn Hạ thì mỗi lần đưa sách đều lúng túng, đỏ mặt như quả cà chua.",[16,832,833],{},"Một chiều, Xuân trả sách xong nhưng không rời đi như mọi khi. Cô đứng trước quầy, hai tay đặt lên mép bàn.",[16,835,836],{},"“Hạ này… tớ có thể hỏi một câu được không?”",[16,838,839],{},"“Ừ… cậu hỏi đi.” Hạ run nhẹ.",[16,841,842],{},"Xuân nhìn cô thật lâu rồi mỉm cười:",[16,844,845],{},"“Cậu thích tớ… hay là cậu không biết là cậu thích tớ?”",[16,847,848],{},"Hạ nghẹn luôn. Cả người nóng như bị ánh nắng giữa hè bao trùm.",[16,850,851],{},"“Mình… mình thích cậu thật.” Hạ lắp bắp.",[16,853,854],{},"Xuân bật cười khẽ, tiến lại gần, đặt một tờ giấy nhỏ vào tay Hạ.",[16,856,857],{},"“Vậy tối nay đi uống trà sữa với tớ nhé.”",[16,859,860],{},"Trong giấy chỉ có một dòng:",[16,862,863],{},"“Tớ thích cậu trước rồi.”",[16,865,866],{},"Hạ cúi đầu cười, trái tim nhẹ bẫng.",[16,868,869],{},"Chiều hôm đó, họ bước ra khỏi thư viện cùng nhau, tay khẽ chạm tay. Và giây phút Xuân chủ động nắm lấy tay Hạ, cả thế giới như sáng hơn hẳn.",[16,871,872],{},"Họ bắt đầu yêu, nhẹ nhàng mà hạnh phúc.",[20,874,876],{"id":875},"trạm-dừng-ở-phía-đông-thành-phố","Trạm Dừng Ở Phía Đông Thành Phố",[16,878,879],{},"Thành phố vào mùa mưa luôn mang một vẻ ảm đạm đến khó tả. Những tòa nhà cao tầng chìm trong màn sương mờ đục, và tiếng còi xe inh ỏi như xé toạc không gian ẩm ướt. Lâm Diệp siết chặt chiếc túi xách, đứng nép dưới mái hiên của một cửa hàng đã đóng cửa, đôi giày búp bê của cô đã thấm đẫm nước mưa.",[16,881,882],{},"\"Thật là một ngày tồi tệ,\" cô lẩm bẩm, nhìn vào màn hình điện thoại vừa sập nguồn vì hết pin.",[16,884,885],{},"Chẳng còn cách nào khác, Lâm Diệp quyết định chạy đại vào con hẻm nhỏ bên cạnh, hy vọng tìm được một quán cà phê nào đó để trú tạm. Nhưng thay vì hương cà phê, một mùi hương thanh khiết, mộc mạc của gỗ và nhựa thông lại dẫn lối cô đến trước một cánh cửa gỗ sồi dày dặn. Bên trên treo một tấm biển nhỏ khắc chữ bằng tay: \"Xưởng mộc Phía Đông\".",[16,887,888],{},"Kính coong.",[16,890,891],{},"Tiếng chuông gió vang lên khô khốc. Lâm Diệp bước vào, hơi lạnh của cơn mưa lập tức bị đẩy lùi bởi không khí ấm áp bên trong. Căn phòng rộng lớn đầy rẫy những khối gỗ chưa gọt giũa, những chiếc ghế bành theo phong cách vintage và bụi gỗ bay lơ lửng trong những tia sáng vàng vọt.",[16,893,894],{},"\"Xin lỗi... có ai ở đây không?\" Lâm Diệp lên tiếng, giọng hơi run vì lạnh.",[16,896,897],{},"Từ phía sau một tấm bình phong bằng gỗ lớn, một người đàn ông bước ra. Anh mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, tay áo xắn cao để lộ cánh tay săn chắc với vài vệt bụi trắng bám trên da. Anh đang đeo một cặp kính bảo hộ, nhưng khi nhìn thấy cô, anh nhanh chóng tháo nó ra, để lộ đôi mắt sâu thẳm và điềm tĩnh.",[16,899,900],{},"\"Cửa hàng hôm nay không đón khách, nhưng nếu cô cần trú mưa thì cứ tự nhiên,\" giọng anh trầm thấp, có độ vang nhẹ như tiếng đàn cello.",[16,902,903],{},"Lâm Diệp hơi bối rối: \"Tôi xin lỗi, tôi thấy cửa không khóa... Tôi sẽ đi ngay khi mưa ngớt.\"",[16,905,906],{},"\"Không sao,\" anh bước lại gần một chiếc lò sưởi nhỏ bằng điện ở góc phòng, bật nó lên. \"Cô ngồi đây đi, nếu không sẽ cảm lạnh mất.\"",[16,908,909],{},"Anh kéo một chiếc ghế gỗ được chạm khắc tinh xảo ra cho cô. Lâm Diệp rón rén ngồi xuống, hơi ấm từ lò sưởi bắt đầu lan tỏa, xoa dịu đôi vai đang run rẩy của cô. Lúc này cô mới có dịp quan sát kỹ người đàn ông này. Anh ta có gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng và một phong thái rất tự tại, khác hẳn với sự hối hả của những người cô gặp ngoài kia.",[16,911,912],{},"Anh quay vào trong và trở ra với một chiếc khăn bông sạch cùng một ly trà gừng nóng.",[16,914,915],{},"\"Dùng tạm đi. Tôi là Hứa Ngôn,\" anh nói ngắn gọn.",[16,917,918],{},"\"Cảm ơn anh, tôi là Lâm Diệp.\" Cô nhận lấy ly trà, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi mắt cô. \"Anh tự làm tất cả những thứ này sao?\"",[16,920,921],{},"Hứa Ngôn nhìn quanh những tác phẩm của mình, ánh mắt anh mềm mại hẳn đi: \"Ừ, gỗ có linh hồn của nó. Nếu cô đủ kiên nhẫn, cô sẽ nghe thấy nó nói gì.\"",[16,923,924],{},"Lâm Diệp bật cười, một nụ cười hiếm hoi sau một ngày dài mệt mỏi: \"Vậy miếng gỗ kia đang nói gì với anh thế?\" Cô chỉ vào khối gỗ lớn anh đang làm dở.",[16,926,927],{},"Hứa Ngôn nhìn cô, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý: \"Nó nói... hôm nay nó rất vui vì có một vị khách lạ ghé thăm.\"",[16,929,930],{},"Trái tim Lâm Diệp bỗng hẫng đi một nhịp. Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng mưa đập vào mái tôn và mùi gỗ tuyết tùng thoang thoảng, cô cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ. Những áp lực từ bản thiết kế bị khách hàng bác bỏ, những lời phàn nàn của sếp, tất cả dường như đều bị chặn lại ngoài cánh cửa gỗ dày kia.",[16,932,933],{},"Khoảng một tiếng sau, mưa bắt đầu ngớt. Lâm Diệp đứng dậy, chỉnh lại trang phục, dù trong lòng cô có một sự nuối tiếc không tên.",[16,935,936],{},"\"Mưa tạnh rồi, tôi phải đi đây. Cảm ơn anh vì ly trà và... chỗ trú ẩn này.\"",[16,938,939],{},"Hứa Ngôn tiễn cô ra cửa. Khi cô bước ra đến bậc thềm, anh chợt gọi vợi lại:",[16,941,942],{},"\"Lâm Diệp.\"",[16,944,945],{},"Cô quay đầu lại, tò mò.",[16,947,948],{},"\"Lần sau nếu không mưa, cô vẫn có thể ghé qua. Tôi thường có thêm trà gừng.\"",[16,950,951],{},"Dưới ánh đèn đường vàng nhạt vừa mới bật sáng, Lâm Diệp thấy gương mặt mình nóng bừng. Cô gật đầu thật nhanh rồi chạy biến vào bóng tối của con hẻm, nhưng trong lòng lại nở rộ một cảm xúc ngọt ngào mà từ lâu cô đã lãng quên.",[16,953,954],{},"Trạm dừng chân ở phía Đông thành phố này, hóa ra lại là nơi bắt đầu của một điều gì đó rất khác.",[16,956,957],{},"Cả tuần sau đó, tâm trí Lâm Diệp như bị treo ngược trên những kệ gỗ ở phía Đông thành phố. Cô vẫn đi làm, vẫn đối mặt với những bảng màu và deadline nghẹt thở, nhưng cứ mỗi khi ngửi thấy mùi hương trầm ấm từ một tách trà hay nhìn thấy một món đồ gỗ thủ công, gương mặt điềm tĩnh của Hứa Ngôn lại hiện lên.",[16,959,960],{},"Chiều thứ Sáu, Lâm Diệp nhận được một yêu cầu kỳ lạ từ giám đốc sáng tạo.",[16,962,963],{},"\"Công ty chúng ta vừa nhận dự án thiết kế bộ nhận diện thương hiệu cho một triển lãm nội thất cao cấp. Tôi muốn cô trực tiếp đến xưởng của nghệ nhân để lấy cảm hứng. Địa chỉ tôi đã gửi vào mail.\"",[16,965,966],{},"Khi mở mail ra, tim Lâm Diệp đập nhanh hơn một nhịp. Địa chỉ đó chính là con hẻm nhỏ ấy.",[16,968,969],{},"Lần này, trời không mưa. Nắng chiều vàng vọt đổ dài trên những bức tường rêu phong. Lâm Diệp đứng trước cánh cửa gỗ sồi, hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa.",[16,971,888],{},[16,973,974],{},"Vẫn là tiếng chuông gió ấy, nhưng lần này người mở cửa không đeo kính bảo hộ. Hứa Ngôn mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh navy xắn tay, trên cổ tay vẫn còn vương một ít mạt cưa. Anh nhìn thấy cô, đôi lông mày hơi nhướng lên đầy thú vị.",[16,976,977],{},"\"Cô đến đòi trà gừng sao?\" Anh tựa lưng vào khung cửa, giọng nói mang theo chút ý cười trêu chọc.",[16,979,980],{},"Lâm Diệp đỏ mặt, vội vàng chìa tấm danh thiếp ra: \"Không... tôi đến vì công việc. Tôi là người phụ trách thiết kế cho triển lãm 'Hồn Gỗ' sắp tới của anh.\"",[16,982,983],{},"Hứa Ngôn cầm lấy tấm danh thiếp, ngón tay anh tình cờ chạm nhẹ vào tay cô. Cảm giác thô ráp nhưng ấm áp từ những vết chai tay của một người thợ mộc khiến Lâm Diệp khẽ run lên.",[16,985,986],{},"\"Ra là vậy. Mời vào, nhà thiết kế Lâm.\"",[16,988,989],{},"Bên trong xưởng mộc vào ban ngày trông khác hẳn. Những tia nắng xuyên qua cửa sổ áp mái, chiếu rọi vào những khối gỗ đang được gọt giũa dở dang, tạo nên một khung cảnh nghệ thuật đến nghẹt thở. Hứa Ngôn dẫn cô đi tham quan, anh say sưa nói về đặc tính của từng loại gỗ: gỗ óc chó cứng cỏi, gỗ sồi tin cậy, hay gỗ thông mềm mại nhưng bền bỉ.",[16,991,992],{},"\"Mỗi thiết kế đều bắt đầu từ việc hiểu 'tính nết' của gỗ,\" Hứa Ngôn dừng lại trước một chiếc bàn tròn lớn. \"Cũng giống như con người, nếu cô ép nó làm điều nó không muốn, nó sẽ nứt toác ra.\"",[16,994,995],{},"Lâm Diệp chăm chú lắng nghe, bàn tay cô vô thức lướt trên mặt gỗ mịn màng. Cô chợt nhận ra, sự điềm tĩnh của anh không phải là lạnh lùng, mà là sự thấu hiểu sâu sắc đối với thế giới xung quanh.",[16,997,998],{},"\"Hứa Ngôn, tại sao anh lại chọn làm thợ mộc?\" Cô ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy tò mò.",[16,1000,1001],{},"Hứa Ngôn im lặng một lúc, anh nhìn xuống đôi bàn tay mình rồi khẽ nói: \"Thế giới ngoài kia trôi nhanh quá. Người ta yêu nhanh, sống vội và cũng nhanh chóng vứt bỏ mọi thứ. Ở đây, tôi có thể bắt thời gian dừng lại. Một chiếc ghế tốt có thể tồn tại cả trăm năm. Tôi thích cảm giác tạo ra những thứ không bị thời gian đào thải.\"",[16,1003,1004],{},"Câu nói của anh chạm đúng vào nỗi lòng của Lâm Diệp. Cô vốn mệt mỏi với những thiết kế \"thì mì mì ăn liền\" chỉ để làm hài lòng khách hàng trong chốc lát.",[16,1006,1007],{},"\"Tôi cũng muốn tạo ra những thứ như vậy,\" cô thì thầm.",[16,1009,1010],{},"Ánh mắt hai người giao nhau giữa không gian nồng nàn mùi gỗ. Hứa Ngôn bước lại gần hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy nửa mét. Anh đưa tay lên, Lâm Diệp nín thở, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng gỡ một mảnh dăm gỗ nhỏ vướng trên tóc cô.",[16,1012,1013],{},"\"Vậy thì bắt đầu từ hôm nay, chúng ta cùng tạo ra nó.\"",[16,1015,1016],{},"Buổi làm việc kéo dài đến tận sẩm tối. Khi Lâm Diệp chuẩn bị ra về, Hứa Ngôn đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ tuyết tùng.",[16,1018,1019],{},"\"Cái này là gì vậy?\"",[16,1021,1022],{},"\"Quà gặp mặt chính thức. Mở ra đi.\"",[16,1024,1025],{},"Bên trong là một chiếc bút chì gỗ được chạm khắc tên cô \"Lâm Diệp\" bằng phông chữ viết tay cực kỳ mềm mại.",[16,1027,1028],{},"\"Dùng nó để vẽ những bản thiết kế tốt nhất nhé,\" anh nói, giọng nói dịu dàng như gió đêm.",[16,1030,1031],{},"Lâm Diệp nắm chặt chiếc bút trong tay, cảm thấy trái tim mình như vừa được một lớp sáp gỗ đánh bóng, trở nên sáng lấp lánh và tràn đầy sức sống. Cô bước ra khỏi xưởng mộc, không còn cảm thấy cô đơn giữa phố thị đông đúc nữa. Bởi vì cô biết, ở phía Đông thành phố, có một người thợ mộc đang chờ cô cùng viết nên những câu chuyện trường tồn với thời gian.",[16,1033,1034],{},"Kể từ ngày nhận chiếc bút chì gỗ, Lâm Diệp dường như có thêm một nguồn năng lượng vô hình. Cô không còn thức đêm trong sự chán nản nữa. Thay vào đó, mỗi nét vẽ của cô đều mang theo hơi thở của \"Xưởng mộc Phía Đông\". Tuy nhiên, dự án triển lãm \"Hồn Gỗ\" gặp một vấn đề lớn: Phía nhà đầu tư muốn thêm vào những yếu tố công nghiệp hiện đại, điều này hoàn toàn đi ngược lại tinh thần mộc mạc mà Hứa Ngôn hướng tới.",[16,1036,1037],{},"Chiều thứ Bảy, Lâm Diệp tìm đến xưởng mộc với vẻ mặt đầy lo lắng. Cô thấy Hứa Ngôn đang tập trung đục đẽo một khối gỗ lớn. Những giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương anh, thấm vào lớp áo thun mỏng.",[16,1039,1040],{},"\"Hứa Ngôn, bản thiết kế bị yêu cầu sửa lại. Họ muốn dùng khung kim loại thay vì ghép mộng gỗ thủ công để... tiết kiệm chi phí và thời gian,\" Lâm Diệp nói, giọng cô nghẹn lại vì bất lực.",[16,1042,1043],{},"Hứa Ngôn dừng tay. Anh đặt chiếc đục xuống, tháo găng tay và nhìn cô. Thay vì tức giận, anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười có phần dung túng: \"Em có muốn đi đâu đó cho khuây khỏa không? Bản thiết kế hãy cứ để đó đã.\"",[16,1045,1046],{},"Anh dẫn cô ra chiếc xe bán tải cũ kỹ đậu ở góc sân. Họ rời khỏi thành phố ồn ào, hướng về phía ngoại ô, nơi có những cánh rừng cao su đang vào mùa thay lá.",[16,1048,1049],{},"Xe dừng lại bên một con suối nhỏ. Không khí ở đây trong lành đến mức Lâm Diệp cảm thấy phổi mình như được thanh lọc. Hứa Ngôn lấy từ thùng xe ra hai chiếc ghế xếp bằng gỗ — tất nhiên, cũng do chính tay anh làm.",[16,1051,1052],{},"\"Tại sao anh lại đưa em đến đây?\" Lâm Diệp hỏi khi ngồi xuống bên cạnh anh.",[16,1054,1055],{},"\"Để em thấy rằng, thiên nhiên không có bản thiết kế hoàn hảo, nhưng nó vẫn tuyệt đẹp,\" Hứa Ngôn chỉ tay về phía những tán cây. \"Nhìn kìa, những cành cây kia uốn lượn không theo một quy tắc nào, nhưng nếu em thêm một thanh sắt thẳng tắp vào đó, sự cân bằng sẽ biến mất.\"",[16,1057,1058],{},"Lâm Diệp im lặng, cô nhìn theo hướng tay anh. Sự tĩnh lặng của rừng già khiến cô nhận ra mình đã quá phụ thuộc vào những quy chuẩn cứng nhắc của văn phòng.",[16,1060,1061],{},"Hứa Ngôn bỗng nhiên lấy từ trong túi áo ra một mẩu gỗ nhỏ và một con dao khắc. Đôi bàn tay to lớn của anh chuyển động thoăn thoắt. Lâm Diệp quan sát từng cử động ấy, cô bị mê hoặc bởi sự tập trung tuyệt đối của anh. Chỉ sau mười phút, một bông hoa trà nhỏ xíu nhưng sống động hiện ra trên tay anh.",[16,1063,1064],{},"Anh đặt bông hoa gỗ vào lòng bàn tay cô.",[16,1066,1067],{},"\"Lâm Diệp, em là một nhà thiết kế tài năng. Đừng để những con số và kim loại làm mòn đi linh hồn của em. Nếu họ muốn kim loại, chúng ta sẽ cho họ thấy kim loại cũng có thể 'mềm' như gỗ nếu biết cách kết hợp, nhưng cốt lõi vẫn phải là sự chân thật.\"",[16,1069,1070],{},"Lâm Diệp nhìn bông hoa gỗ, rồi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông trước mặt. Trong khoảnh khắc đó, tiếng suối chảy và tiếng lá xào xạc như lùi xa, chỉ còn lại nhịp đập rộn ràng nơi lồng ngực.",[16,1072,1073],{},"\"Hứa Ngôn... sao anh lại tốt với em như vậy?\" cô khẽ hỏi, hơi thở có chút dồn dập.",[16,1075,1076],{},"Hứa Ngôn không trả lời ngay. Anh nghiêng người về phía cô, khoảng cách thu hẹp đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao quanh lấy mình. Anh đưa tay vén một lọn tóc mai sau tai cô, ngón tay cái khẽ lướt qua gò má nóng hổi.",[16,1078,1079],{},"\"Vì ngay từ buổi chiều mưa hôm đó, khi em bước vào xưởng mộc với đôi mắt ướt nhòa, tôi đã biết... mình không thể để em phải tự chống chọi một mình nữa.\"",[16,1081,1082],{},"Trái tim Lâm Diệp như nổ tung giữa cánh rừng vắng. Cô không tránh né, trái lại, cô khẽ tựa đầu vào vai anh. Vai anh rộng và vững chãi, giống như một trạm dừng chân an toàn nhất mà cô từng tìm thấy trong cuộc đời mình.",[16,1084,1085],{},"\"Em sẽ đấu tranh cho bản thiết kế này,\" cô quả quyết. \"Dưới danh nghĩa của chúng ta.\"",[16,1087,1088],{},"Hứa Ngôn siết nhẹ vai cô, giọng anh trầm thấp bên tai: \"Không phải 'dưới danh nghĩa', mà là 'vì chúng ta'.\"",[16,1090,1091],{},"Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực của vùng ngoại ô, hai cái bóng đổ dài trên mặt đất, hòa quyện vào nhau. Không cần những lời thề non hẹn biển, chỉ có sự thấu hiểu lặng lẽ thấm sâu vào lòng, như cách nhựa cây ngấm vào từng thớ gỗ, bền bỉ và không thể tách rời.",[16,1093,1094],{},"Sau chuyến đi ngoại ô, Lâm Diệp như biến thành một người khác. Cô không còn là cô nhân viên văn phòng rụt rè, chỉ biết gật đầu trước mọi yêu cầu vô lý. Cô dành trọn ba ngày ba đêm ở xưởng mộc cùng Hứa Ngôn để hoàn thiện bản thiết kế cuối cùng — một sự kết hợp táo bạo giữa gỗ thô và những đường nét tối giản của kiến trúc đương đại.",[16,1096,1097],{},"Hôm nay là ngày thuyết trình phương án cuối cùng với ban quản trị công ty và nhà đầu tư. Lâm Diệp đứng trong phòng họp máy lạnh chạy vù vù, nhưng đôi bàn tay cô lại vô thức nắm chặt chiếc bút chì gỗ mà Hứa Ngôn tặng.",[16,1099,1100],{},"\"Nếu chúng ta dùng gỗ làm chủ đạo thay vì kim loại, tính bền vững sẽ được thể hiện rõ nét hơn qua thời gian...\" Lâm Diệp dõng dạc trình bày.",[16,1102,1103],{},"Khi cô kết thúc, căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Gã giám đốc đầu tư cau mày: \"Cô Lâm, cô có biết chi phí bảo quản gỗ tự nhiên trong triển lãm cao thế nào không? Tôi cần sự hiệu quả, không phải sự lãng mạn.\"",[16,1105,1106],{},"Giữa lúc Lâm Diệp đang định lên tiếng bảo vệ ý tưởng của mình, cánh cửa phòng họp bật mở.",[16,1108,1109],{},"Hứa Ngôn bước vào trong bộ vest xám than chỉn chu, khác hẳn vẻ bụi bặm thường ngày với bụi gỗ và áo thun. Sự xuất hiện đột ngột của anh khiến cả căn phòng xôn xao. Hứa Ngôn không chỉ là một thợ mộc đơn thuần, anh còn là nghệ nhân chính của dự án, người mà phía nhà đầu tư đã phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ để mời về.",[16,1111,1112],{},"\"Chi phí bảo trì gỗ có thể cao,\" Hứa Ngôn điềm tĩnh bước đến bên cạnh Lâm Diệp, đặt tay lên vai cô như một lời khẳng định thầm lặng. \"Nhưng giá trị thương hiệu mà sự 'độc bản' này mang lại là vô giá. Tôi sẽ trực tiếp bảo trợ toàn bộ khâu chế tác và bảo quản. Các ông muốn một triển lãm công nghiệp khô khan, hay một không gian khiến khách hàng phải dừng lại và chạm vào?\"",[16,1114,1115],{},"Sự tự tin và uy tín của Hứa Ngôn đã xoay chuyển cục diện. Khi ban quản trị gật đầu đồng ý, Lâm Diệp cảm thấy như một tảng đá lớn vừa được nhấc ra khỏi ngực mình.",[16,1117,1118],{},"Sau khi kết thúc buổi họp, cả hai đi dạo trên sân thượng của tòa nhà văn phòng. Gió tối thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối thu.",[16,1120,1121],{},"\"Sao anh lại đến đây? Anh nói hôm nay phải hoàn thành chiếc tủ cho khách mà?\" Lâm Diệp nhìn anh, ánh mắt lấp lánh sự cảm kích.",[16,1123,1124],{},"Hứa Ngôn tháo cà vạt, nới lỏng cổ áo sơ mi, lấy lại vẻ phóng khoáng thường ngày. Anh nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới rồi quay sang cô: \"Vì tôi biết có một người con gái ngốc nghếch sẽ không chịu lùi bước dù bị mắng. Tôi không muốn em phải chiến đấu một mình.\"",[16,1126,1127],{},"Lâm Diệp bật cười, cô bước lại gần, tinh nghịch túm lấy vạt áo vest của anh: \"Hứa thợ mộc hôm nay mặc vest trông... rất ra dáng quý ông đấy.\"",[16,1129,1130],{},"Hứa Ngôn bật cười, vòng tay qua eo cô, kéo cô sát lại vào lòng mình. Giữa không gian rộng lớn của thành phố, hơi ấm từ anh bao bọc lấy cô. Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp phả vào tai cô:",[16,1132,1133],{},"\"Xong việc rồi, tôi có thể nhận 'thù lao' tư vấn chưa?\"",[16,1135,1136],{},"Lâm Diệp hơi đỏ mặt, lắp bắp: \"Thù... thù lao gì cơ?\"",[16,1138,1139],{},"Chưa kịp để cô phản ứng, Hứa Ngôn đã cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sâu đậm lên môi cô. Nụ hôn mang theo mùi bạc hà thanh mát và sự ngọt ngào của chiến thắng. Lâm Diệp sững người trong giây lát rồi từ từ nhắm mắt lại, vòng tay qua cổ anh, đáp lại bằng tất cả sự chân thành của mình.",[16,1141,1142],{},"Giữa những tòa nhà chọc trời bằng bê tông và kính cường lực, có hai trái tim vừa tìm thấy nhau, giống như hai mảnh gỗ được đẽo gọt tỉ mỉ để ghép vào nhau bằng những đường mộng gỗ khít khao nhất, không cần đến một chiếc đinh nào để gắn kết.",[16,1144,1145],{},"\"Tối nay, đến nhà tôi nhé?\" Hứa Ngôn thì thầm khi nụ hôn kết thúc. \"Tôi muốn khoe với em một thứ tôi vừa làm xong... chỉ dành riêng cho em.\"",[16,1147,1148],{},"Lâm Diệp tựa đầu vào ngực anh, khẽ gật đầu. Cô biết rằng, hành trình này không chỉ là một dự án triển lãm, mà là hành trình xây dựng một mái ấm thực sự giữa lòng thành phố xa lạ này.",[16,1150,1151],{},"Căn hộ của Hứa Ngôn nằm ngay phía trên xưởng mộc, một không gian gác mái mang đậm hơi thở của gỗ và những giấc mơ. Khi Lâm Diệp bước vào, cô không thấy những món đồ nội thất xa hoa, mà là một không gian ấm cúng với những giá sách cao chạm trần và ánh đèn vàng dịu mắt.",[16,1153,1154],{},"\"Nhắm mắt lại đi,\" Hứa Ngôn khẽ nói, bàn tay anh ấm áp che lên mắt cô.",[16,1156,1157],{},"Lâm Diệp nghe tiếng bước chân anh sột soạt trên sàn gỗ, rồi tiếng một cánh cửa được mở ra. Khi anh buông tay, cô ngỡ ngàng đến mức không thốt nên lời.",[16,1159,1160],{},"Đó là một căn phòng nhỏ tràn ngập ánh sáng, nơi đặt một chiếc bàn vẽ chuyên dụng bằng gỗ sồi trắng tuyệt đẹp. Trên mặt bàn là những khay đựng bút chì, bảng màu được sắp xếp tỉ mỉ. Nhưng điều làm cô xúc động nhất chính là chiếc ghế dựa có phần tựa được chạm khắc hình những chiếc lá diệp (lá của cây thân gỗ) lồng vào nhau.",[16,1162,1163],{},"\"Đây là... dành cho em?\" cô thì thầm, đầu ngón tay run rẩy chạm vào mặt gỗ mịn như nhung.",[16,1165,1166],{},"\"Hứa Ngôn gật đầu, anh bước đến phía sau, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. \"Đây là trạm dừng của em. Khi nào thành phố ngoài kia làm em mệt mỏi, khi nào những bản thiết kế bị từ chối, em luôn có một nơi để trở về và vẽ tiếp giấc mơ của mình.\"",[16,1168,1169],{},"Nước mắt Lâm Diệp khẽ rơi, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự hạnh phúc vẹn tròn. Cô xoay người lại, vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn và vững chãi.",[16,1171,1172],{},"Ba tháng sau.",[16,1174,1175],{},"Buổi triển lãm \"Hồn Gỗ\" chính thức khai mạc tại bảo tàng nghệ thuật thành phố. Đây không chỉ là một sự kiện thương mại, mà là một bữa tiệc của thị giác và xúc giác. Khách tham quan không chỉ ngắm nhìn, họ chạm tay vào những đường vân gỗ, hít hà mùi hương của rừng già giữa lòng đô thị.",[16,1177,1178],{},"Bản thiết kế của Lâm Diệp đại diện cho sự giao thoa hoàn hảo: hiện đại nhưng không vô cảm, mộc mạc nhưng đầy kiêu hãnh.",[16,1180,1181],{},"Khi ánh đèn sân khấu dồn về phía hai nhân vật chính, Lâm Diệp mặc một chiếc váy lụa màu xanh rêu thanh lịch, sánh bước bên Hứa Ngôn lịch lãm. Sau bài phát biểu ngắn gọn, Hứa Ngôn không rời sân khấu ngay. Anh cầm lấy mic, ánh mắt chỉ hướng về phía cô gái đang đứng cạnh mình.",[16,1183,1184],{},"\"Nhiều người hỏi tôi, tại sao gỗ lại có thể truyền cảm hứng đến vậy? Câu trả lời rất đơn giản.\" Anh nắm lấy tay Lâm Diệp, trước sự chứng kiến của hàng trăm khách mời. \"Vì gỗ cần thời gian để trưởng thành, cần sự kiên nhẫn để gọt giũa, và cần một linh hồn thấu hiểu để trở nên sống động. Lâm Diệp, em chính là linh hồn mà những thớ gỗ của tôi chờ đợi cả đời.\"",[16,1186,1187],{},"Anh quỳ một gối xuống, lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn. Không phải nhẫn kim cương lấp lánh thông thường, mà là một chiếc nhẫn được chế tác từ gỗ mun đen bóng, khảm một dải vàng trắng mỏng manh ở giữa.",[16,1189,1190],{},"\"Lâm Diệp, em có đồng ý cùng anh xây dựng một mái ấm... bằng gỗ và bằng cả trái tim mình không?\"",[16,1192,1193],{},"Tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy, nhưng trong tai Lâm Diệp lúc đó chỉ còn lại tiếng đập của trái tim mình và ánh nhìn ấm áp của người đàn ông trước mặt. Cô mỉm cười, đôi mắt nhòe đi vì lệ, khẽ gật đầu:",[16,1195,1196],{},"\"Em đồng ý.\"",[16,1198,1199],{},"Nhiều năm về sau, người ta vẫn kể cho nhau nghe về một xưởng mộc nhỏ ở phía Đông thành phố. Nơi đó lúc nào cũng thoang thoảng mùi trà gừng và hương gỗ tuyết tùng.",[16,1201,1202],{},"Ở đó, có một người thợ mộc lặng lẽ làm việc bên những thớ gỗ, và một nhà thiết kế tài hoa đang vẽ nên những giấc mơ trên chiếc bàn gỗ sồi trắng. Họ không còn chạy đua với thời gian nữa, bởi vì họ biết rằng, những gì được xây dựng từ sự chân thành và tình yêu sẽ luôn bền bỉ theo năm tháng, giống như những thớ gỗ già, càng qua sương gió lại càng trở nên quý giá và đẹp đẽ hơn.",[16,1204,1205],{},"Trạm dừng chân ngày mưa ấy, hóa ra lại là điểm khởi đầu cho một hành trình mãi mãi.",{"title":256,"searchDepth":257,"depth":257,"links":1207},[1208,1209,1210,1211,1212,1213,1214,1215,1216,1217],{"id":449,"depth":257,"text":450},{"id":498,"depth":257,"text":499},{"id":520,"depth":257,"text":521},{"id":560,"depth":257,"text":561},{"id":618,"depth":257,"text":619},{"id":652,"depth":257,"text":653},{"id":725,"depth":257,"text":726},{"id":768,"depth":257,"text":769},{"id":817,"depth":257,"text":818},{"id":875,"depth":257,"text":876},"2025-12-25","收集一些越南语短文，可以作为越南语阅读材料。",{},"\u002Fblog\u002Fvietnamese\u002Freading\u002Ftruyen-ngan",{"title":441,"description":1219},"blog\u002Fvietnamese\u002Freading\u002Ftruyen-ngan",[1225,1226],"越南语","语言学习","vVOs9uqaDtHMM5K1RFvdk8gmKdDOJuzSYUR1B-Faa-g",{"id":1229,"title":1230,"body":1231,"date":281,"description":256,"dictionary":280,"draft":280,"excerpt":281,"extension":282,"image":281,"meta":1301,"navigation":285,"path":1302,"seo":1303,"stem":1304,"tags":281,"__hash__":1305},"blog\u002Fblog\u002Ffrench\u002Fdialogues.md","Dialogues",{"type":9,"value":1232,"toc":1298},[1233,1236,1240,1295],[12,1234,1230],{"id":1235},"dialogues",[20,1237,1239],{"id":1238},"à-la-boulangerie","À la boulangerie",[1241,1242,1243,1247,1250,1253,1256,1259,1262,1265,1268,1271,1274,1277,1280,1283,1286,1289,1292],"ul",{},[1244,1245,1246],"li",{},"Bonjour monsieur!",[1244,1248,1249],{},"Bonjour madame! Vous allez bien?",[1244,1251,1252],{},"Très bien, merci. Et vous?",[1244,1254,1255],{},"Ça va bien, merci.\nQu'est-ce que je vous sers aujourd'hui?",[1244,1257,1258],{},"Je voudrais une baguette, s'il vous plaît.",[1244,1260,1261],{},"Bien cuite ou pas trop cuite?",[1244,1263,1264],{},"Bien cuite, s'il vous plaît.",[1244,1266,1267],{},"Voilà! Et avec ceci?",[1244,1269,1270],{},"Je vais prendre quatre croissants aussi.",[1244,1272,1273],{},"Très bien. C'est tout?",[1244,1275,1276],{},"Oui, c'est tout. Ça fait combien?",[1244,1278,1279],{},"Alors, ça fait six euros cinquante.",[1244,1281,1282],{},"Voilà dix euros.",[1244,1284,1285],{},"Merci. Je vous rends trois euros cinquante.",[1244,1287,1288],{},"Merci beaucoup!",[1244,1290,1291],{},"Je vous en prie. Bonne journée!",[1244,1293,1294],{},"Bonne journée à vous aussi!",[16,1296,1297],{},"Maintenant, voyons ensemble quelques mots clés de ce dialogue.",{"title":256,"searchDepth":257,"depth":257,"links":1299},[1300],{"id":1238,"depth":257,"text":1239},{},"\u002Fblog\u002Ffrench\u002Fdialogues",{"title":1230,"description":256},"blog\u002Ffrench\u002Fdialogues","jqjUneIno9D_sLUjQARay9DU_bzSiH-JrUJ966NHmEg",1777513981450]